Câu chuyện “Tờ di chúc” là một câu chuyện rất đời, là bài học cảnh tỉnh dành cho những người làm cha, làm mẹ trên đời.

Câu chuyện “Tờ di chúc”

Có một cụ ông gần 70 tuổi, góa vợ. Ông có 5 người con hiếu thảo và sống rất hòa thuận với nhau. Đứa nào cũng có gia đình riêng, sống một cuộc sống khá giả và thành đạt. Ông rất hài lòng, tin tưởng và vô cùng tự hào về con cái mình.

Xét thấy tuổi cao sức yếu nên ông muốn chia toàn bộ gia sản cho các con để chúng có thêm điều kiện để phát triển cơ nghiệp. Ông nghĩ những đứa con của mình ai cũng ngoan, hiếu thảo thì mình sống với bất cứ đứa nào cũng tốt.

Thế là căn nhà đang ở ông giao lại cho vợ chồng đứa con út và sống cùng nó. Phần tài sản lớn thì được chia gần như đều nhau cho các con.

-di-chuc-Dung-bao-gio-chia-het-gia-tai-cho-con-khi-minh-con-song-1

Ở được vài tháng với con út, không khí trong nhà ngày càng trở nên ngột ngạt. Vợ chồng nó hay xì xào điều gì mà ánh mắt nhìn ông không mấy thiện cảm. Vợ nó hay đụng thúng đá nia, chửi chó mắng mèo những chuyện đâu đâu, khiến ông cảm thấy vô cùng chạnh lòng. Vợ chồng nó thường xuyên cãi nhau, ai cũng trở nên nóng nảy. Con vợ la ta: “Của chải chia đều mà mình phải nuôi ổng thật là không công bằng”.

Ông buồn lòng, bỏ sang ở với vợ chồng thằng thứ hai, rồi con thứ ba, thằng thứ bốn, con thứ năm. Mỗi nhà cũng chỉ ở được vài tuần là có chuyện. Chúng hành xử như thể ông là người ăn nhờ ở đậu, là của nợ, là gánh nặng. Chúng họp nhau căng thẳng để phân chia nhiệm vụ nuôi ông. Chúng bốc thăm theo tháng, đứa trúng tháng 2 có 28 ngày thì cười vui vẻ, đứa trúng tháng có 31 ngày thì mặt mày méo xẹo.

Cứ đến chiều cuối tháng là chúng đẩy ông ra cổng. Ông ôm bọc quần áo, ngồi chờ mấy tiếng đồng hồ thì đứa kế mới đến đón. Ông quá buồn và thất vọng, nên ông hay đến ngồi trước mộ vợ, nước mắt chảy dài. Ông không biết phải làm gì, chỉ biết tâm sự cùng bà cho khuây khỏa, trông mong một ngày sẽ đi cùng bà, sống những tháng ngày hạnh phúc và kiếp sau không mong có những đứa con này nữa.

Quảng cáo

-di-chuc-Dung-bao-gio-chia-het-gia-tai-cho-con-khi-minh-con-song-3

Thấy tình cảnh đáng thương của ông, bạn ông đã tổ chức một bữa tiệc, rồi mời tất cả những đứa con của ông đến dự. Trong men say là đà, ông thẳng tay chỉ mặt phê phán từng đứa. Ông dẫn chứng đến một căn phòng kín, chỉ vào chiếc rương to với nhiều ổ khóa và nói: “Đây là một nửa gia sản của ba tụi con gửi và ủy quyền cho chú, sau này sẽ chia cho tụi con. Tờ di chúc đã lập chỉ chờ điện % cho từng đứa là xong”.

Lạ thay, sau ngày hôm đó chúng nó tranh nhau chăm sóc ông. Đứa nào cũng muốn ông ở với nó, tình thương đối với cha lai láng còn hơn lúc trước khi chia tài sản.

Ông hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, trong lòng vô cùng cảm động và nghĩ đây mới chính là những đứa con thân yêu, những dâu hiền rể thảo của mình. Ông cụ 70 tuổi đã được sống những tháng ngày sung sướng nhất cuộc đời mình. Thời gian cứ thế trôi qua hơn 10 năm nữa, rồi ông ngã bệnh, tiên lượng không qua khỏi trong vài ngày tới. Thế là suốt mấy ngày cuối đời, chúng nó khóc lóc, nắm tay cha không nỡ buông ra. Giây phút âm dương cách biệt, ai cũng ngậm ngùi…

Chiếc rương được ông bạn tức tốc đem đến đám tang và được đặt một cách trịnh trọng cạnh quan tài dưới hàng chục ánh mắt đau đáu nhìn vào. Tang lễ được cử hành đầy trang trọng và vô cùng tốn kém. Phần mộ ông được xây uy nghi bên cạnh mộ bà.

Sau phần tang lễ, chiếc rương cuối cùng cũng được bật nắp. Lúc ấy, trong lòng mấy đứa con ai cũng hy vọng mình được phần lớn trong tờ di chúc do công chăm sóc và sự hiếu thảo, tận tình của mình với cha. Nắp rương được mở ra…bên trong là một rương đầy cát. Trong đó, một tờ di chúc với nét chữ thân thuộc xiêu vẹo và chữ kỹ của cha hiện ra: “Không bao giờ chia hết gia tài của mình cho con khi còn sống!”

Xem thêm: Cách đầu tư khôn ngoan sẽ quyết định địa vị và sự giàu có của bạn



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: