Ảnh: Danviet

Thời Tam Quốc có rất nhiều dũng tướng, nếu như muốn được nổi bật trong đám đông thì nhất định phải có thành tích xuất chúng. Giống như Quan Vũ qua 5 ải chém 6 tướng, Lã Bố bắn kích Viên môn. Nhưng dưới quyền Lưu Bị còn có một người tuy không nổi danh, nhưng ông mới là cao thủ đứng đầu Tam Quốc.

Người này chính là Trần Đáo, ông là người đi theo Lưu Bị sớm nhất, tuy ông ít được mọi người biết đến, nhưng địa vị của ông trong quân Thục cũng không hề thấp, luôn được Lưu Bị trọng dụng, được giao quản lý Bạch Nhị quân (đội quân tinh nhuệ của Thục Hán).

Nói tới dũng tướng bậc nhất, người ta không thể không nghĩ đến Triệu Tử Long (Triệu Vân). Chuyện Triệu Vân một người một ngựa cứu chủ khiến thế nhân truyền tai không ngừng, nhưng mà Trần Đáo hoàn toàn có thể sánh ngang với Triệu Vân. Triệu Vân ở trên chiến trường xung phong xông trận, còn Trần Đáo phụ trách bảo vệ Lưu Bị.

Lúc đầu Lã Bố có một tướng quân tên là Cao Thuận, ông quản lý một đội quân gọi là Hãm Trận Doanh, không đâu địch nổi, ngay cả Tào Tháo cũng phải kiêng nể. Vậy mà Bạch Nhị Quân của Trần Đáo có sức chiến đấu ngang ngửa Hãm Trận Doanh. Bạch Nhị Quân là do những binh sĩ tinh nhuệ nhất của Thục Hán hợp thành.

Năm đó Gia Cát Lượng có thể cử binh Bắc phạt, không lo Đông Ngô đánh lén, cũng là nhờ trong thành Thục Hán có Bạch Nhị Quân. Trần Đáo sở dĩ không nổi danh cũng là do có liên quan đến thân phận của ông, bởi vì Bạch Nhị Quân là vũ khí bí mật của Thục Hán. Cho nên không thể để cho người ngoài biết.

Lưu Bị mỗi khi gặp nạn, Bạch Nhị Quân sẽ lập tức tương trợ. Năm đó Lưu Bị thất bại tại Hao Đình, đối mặt với hơn 10.000 tinh binh của Đông Ngô, vốn tưởng rằng không còn cơ hội thoát hiểm, nhưng ngay vào thời khắc nguy cấp này, Trần Đáo tự mình dẫn Bạch Nhị Quân tới cứu giá.

Dựa vào mấy trăm quân tinh nhuệ của Bạch Nhị Quân mà đã đẩy lùi được sự truy đuổi của Đông Ngô, có thể thấy uy lực của đội quân này ra sao. Tào Ngụy và Đông Ngô đều biết Thục Hán có một đội quân rất lợi hại, vì vậy liền phái người đi tìm hiểu xem ai là thống lĩnh, nhưng cuối cùng đều tốn công vô ích, có thể thấy mức độ bảo mật của Lưu Bị đối với Bạch Nhị Quân là rất cao.

Sau khi Lưu Bị chết, Trần Đáo làm đô đốc Vĩnh An, Chinh tây tướng quân, hiệp trợ Lý Nghiêm trấn thủ thành Bạch Đế. Gia Cát Lượng từng viết thư cho Lý Nghiêm, trong thư viết: “E rằng quân giữ thành Bạch Đế cũng không phải là điêu luyện cường tráng, Trần Đáo chính là chỉ huy của Bạch Nhị Quân dưới trướng tiên đế, và cả quân ở phía Tây. Nếu như ngài sợ Bạch Nhị Quân số lượng ít, khi sai khiến còn bộ phận quân ở Giang Châu, có lợi để tăng thêm trấn thủ cho thành Bạch Đế”. Năm 247, Trần Đáo qua đời trong lúc đương nhiệm.

Chủ tướng Trần Đáo của Bạch Nhị Quân mặc dù không được lưu lại nhiều sự tích trong sử sách, nhưng danh vị của ông ở nước Thục không thua gì Triệu Vân, đã có nhiều cống hiến cho Thục Hán. Trần Đáo năm xưa là cận vệ bên thân của Lưu Bị, vì để bảo hộ mình được tốt hơn, Lưu Bị chưa từng tuyên dương vị đại tướng dưới quyền này.

La Quán Trung cũng không phải là không biết có một vị anh kiệt như vậy, nhưng lịch sử ghi lại thực sự là quá ít. Từ sáng tác nghệ thuật, hình tượng nhân vật Triệu Vân và Trần Đáo được kết hợp lại làm một người. Trần Đáo ngàn năm trước tại chiến trường, ‘người trước ngã xuống, người sau tiến lên’, vậy mà thời không đổi dời, Triệu Vân lại thành đại tướng đệ nhất của nước Thục. Còn Bạch Nhị Quân của Trần Đáo thì thuận theo sự sụp đổ của nước Thục mà phân tán tứ phương.

Tiểu Phàm biên dịch
Theo: Lý Tĩnh Nhu – Soundofhope

Xem thêm



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: