Lã Bố tự là Phụng Tiên. Dù xuất thân nghèo hèn, nhiều người cho rằng Lã Bố chỉ là kẻ lỗ mãng vô học nhưng thực tế, Lã Bố là người văn võ song toàn, nhân tài hiếm có và được xưng tụng là “Võ tướng mạnh nhất thời Tam quốc”. Đáng tiếc trước khi mất, 6 chữ của Lã Bố nói thì Tào Tháo lại không để ý.

Ngay từ nhỏ, Lã Bố đã có sức khỏe phi thường, vượt trội hơn hẳn so với bạn đồng trang lứa. Ông được học đầy đủ cầm kì thi thư cũng như võ nghệ. Lã Bố hứng thú hơn cả với đao kiếm, côn quyền. Năm 11 tuổi, ông từng đánh bại một đại lực sĩ trong gia tộc, từ đó nổi tiếng khắp quê nhà.

Lã Bố sống trong một thời đại loạn ly, chiến tranh, cướp bóc liên miên, hoàng triều đổ nát, giặc cướp nổi lên như ong. Ông sớm có dịp được thi thố tài nghệ của mình. Trong suốt những năm rong ruổi chiến trận, Lã Bố từng theo hầu dưới trướng nhiều người như Đinh Nguyên, Đổng Trác, Viên Thuật, Viên Thiệu, Lưu Bị…

Mối quan hệ giữa Lã Bố với Lưu Bị

Năm 189, Lã Bố được Thứ sử Tịnh Châu đương nhiệm là Đinh Nguyên coi trọng và bổ nhiệm làm chủ bộ.

Năm 195, Lã Bố và Tào Tháo giao tranh ở Duyên Châu. Sau khi thua trận, Lã Bố bỏ về Từ Châu theo Lưu Bị. Lã Bố nói với Lưu Bị cả 2 đều là người phương bắc chẳng khác gì cùng cha khác mẹ. Ông còn sai người thiếp đến chào hỏi Lưu Bị, rót rượu và rót thức ăn, gọi Lưu Bị là người tài đức vẹn toàn. Ngoài mặt bình tĩnh nhưng trong lòng Lưu Bị cảm thấy không vui, luôn cẩn trọng đề phòng Lã Bố.

Thời gian sau đó, Lưu Bị theo lệnh vua mang quân đi đánh Viên Thuật ở Hoài Nam. Lợi dụng tình hình này, Lã Bố đánh úp Từ Châu khiến Trương Phi bỏ chạy. Lã Bố bắt cả vợ con, thê thiếp của Lưu Bị làm con tin. Khi Lưu Bị bị Viên Thuật đánh bại, không còn cách nào khác đành xin Lã Bố đầu hàng, sau đó về đóng quân ở thành nhỏ Tiểu Bái.

Đến năm 196, Viên Thuật cử tướng Kỷ Linh dẫn quân đi chinh phạt Lưu Bị. Khi biết chuyện, Lưu Bị tiếp tục cầu cứu Lã Bố. Một mặt Lã Bố muốn loại bỏ Lưu Bị để độc chiếm Từ Châu, một mặt lại sợ Viên Thuật khi diệt được Lưu Bị, chiếm xong Tiểu Bái sẽ tấn công mình. Cuối cùng, Lã Bố quyết định giảng hòa 2 bên, gấp rút mang theo 1.000 quân bộ và 200 kỵ binh đến Tiểu Bái.

Nhận được tin báo, Kỷ Linh đành phải rút quân về. Khi đến Tiểu Bái, Lã Bố cử người mời cả Lưu Bị và Kỷ Linh tới uống rượu giảng hòa, sai người dựng cây kích ở cổng trại cách 150 bước, dặn rằng: “Nếu ta bắn tên trúng vào ngạnh kích thì cả hai phải hòa với nhau, nếu bắn trượt thì hai bên cứ tùy ý mà đánh”.

Nghe xong, Kỷ Linh nhanh chóng đồng ý vì nghĩ rằng với khoảng cách xa như vậy thì việc bắn trúng là không thể. Ai ngờ, chỉ một mũi tên Lã Bố đã bắn trúng ngay ngạnh kích. Kỷ Linh vừa kinh ngạc vừa khâm phục sự dũng mãnh của Lã Bố nên quyết định rút quân.

Tuy kiêu dũng vô song là thế nhưng nhiều sử gia đánh giá Lã Bố chỉ là hạng “hữu dũng vô mưu”, tham lợi bỏ nghĩa và háo sắc. Chỉ vì một con ngựa Xích Thố Lã Bố phản Đinh Nguyên theo Đổng Trác. Chỉ vì một nàng Điêu Thuyền, Lã Bố tiếp tục sát hại Đổng Trác theo về với Vương Doãn. Tới khi cơ nhỡ, lưu lạc, được Lưu Bị cho nương tựa, Lã Bố tiếp tục trở mặt, nhân lúc Lưu Bị sơ hở chiếm giữ thành Từ Châu.

6 chữ Lã Bố nói trước khi mất mạng là gì?

Từ năm 198 đến 199, Lã Bố và Tào Tháo giằng co nhau ở Từ Châu. Sau 3 tháng vây thành, Tào Tháo mệt mỏi muốn lui nhưng Tuân Úc và Quách Gia lại khuyên đánh nhanh thắng nhanh. Nghe theo, Tào Tháo sai quân khơi sông Nghi Thủy, Tứ Thủy đổ nước vào thành Hạ Bì. Lã Bố buộc phải lui dần vào trong, sau đó rút lên cố thủ ở lầu Bạch Môn, cuối cùng đầu hàng.

Vốn là người quý trọng nhân tài, Tào Tháo lúc đầu mong muốn sẽ thu Lã Bố về dưới trướng của mình. Tuy nhiên, khi hỏi Lưu Bị thì được đáp lại: “Ngài còn nhớ chuyện Đinh Nguyên và Đổng Trác không?” Ý Lưu Bị muốn nhắc Tào Tháo rằng Lã Bố là kẻ bội tín, phản chủ, giữ lại tất có ngày trở mặt.

Tào Tháo nghe ra, hiểu được thâm ý, liền thét võ sĩ treo cổ Lã Bố, Khi ấy, Lão Bố mới tròn 40 tuổi. Các tướng dưới trướng như Cao Thuận, Trần Cung cũng đều bị xử tử theo. Chỉ còn Trương Liêu khẳng khái, không sợ chết, được Tào Tháo chiêu an, sau này trở thành dũng tướng.

Thực tế, Lã Bố nghĩ rằng bản thân đã có ơn cứu mạng Lưu Bị, do đó khi gặp nạn trên lầu Bạch Môn, Lã Bố mong Lưu Bị nói giúp mình vài lời trước mặt Tào Tháo. Thế nhưng, Lưu Bị không những không giúp mà còn nói một câu khiến Lã Bố mất mạng.

Biết chuyện, Lã Bố vô cùng tức giận, uất ức lớn 6 chữ “Thị nhi tối phả tin giả”, tức là Lưu Bị mới là kẻ không đáng tin tưởng nhất và mong Tào Tháo cẩn thận. Tuy nhiên Tào Tháo nghe xong cũng không để ý lắm. Khi bị treo cổ, mắt của Lã Bố vẫn còn trợn ngược.

Nếu Thào Tháo chú ý đến 6 chữ cuối đời của Lã Bố, trừ khử Lưu Bị khi có cơ hội thì sẽ không có Thục Hán và lịch sử Tam Quốc cũng sẽ được viết lại.

Nho gia giảng: Nhân, nghĩa, lễ, trí, tín. Là người quân tử, giữ được chữ tín là điều vô cùng hệ trọng. Khổng Tử nói: “vô tín nhi bất lập” (nghĩa là: không có chữ tín thì không thể có chỗ đứng giữa đời). Lòng tin chính là thứ quý giá nhất để duy trì một mối quan hệ, thậm chí duy trì cả xã hội này. Ngạn ngữ cũng có câu: “Một lần bất tín, vạn lần bất tin”. Xem ra chữ tín đúng là một thứ sinh mệnh thứ hai của người quân tử.

Hằng Tâm tổng hợp



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: