Nói chuyện, không chỉ là một môn nghệ thuật, mà là một loại học vấn, thể hiện sự tu dưỡng của một người.

Cổ nhân có câu: “Thiện ý một câu ấm ba đông, lời độc lạnh người sáu tháng ròng”, những câu nói khác nhau sẽ mang lại cho con người những cảm xúc khác nhau. Lời nói tử tế sẽ khiến người khác cảm thấy ấm lòng, một lời nói ác ý sẽ khiến người nghe cảm thấy “lạnh cả sống lưng”. Người biết cách nói chuyện, thường nói ra những lời tốt đẹp và thiện tâm, sẽ mang lại cho người nghe một làn gió xuân, phúc báo sẽ tự nhiên “đồng hành” theo họ.

“Cái miệng” của bạn, thể hiện chỉ số cảm xúc của bạn

Nhà thơ người Anh là Ben Jonson đã từng nói: “Lời nói có thể bộc lộ rõ nét tính cách của một người, chỉ cần bạn nói chuyện, tôi sẽ có thể hiểu rõ bạn”. Có một câu chuyện như sau:

Một lần nọ, Lý Hồng Chương đi thị sát công việc ở một địa phương nọ, chi phủ nơi đó đã mời ông nếm thử đặc sản địa phương.

Ở địa phương đó có một món chè súp đặc biệt, được nấu bằng mỳ gạo, và một ít hạt vừng được giã nhỏ, sau khi được nấu chín sẽ được rắc trên bề mặt của món súp.

Khi đến cửa tiệm, ông chủ đã mang món chè súp ra cho họ nếm thử, Lý Hồng Chương bưng bát chè, đang định nếm thử, sau đó, mọi người nhìn thấy bát chè bị ném xuống đất, tất cả mọi người ở đó đều không hiểu lý do vì sao.

Ông chủ quán lại càng lo lắng hơn, khi nhìn thấy những hạt vừng trong bát, ông mới nhận ra rằng, Lý Hồng Chương chưa ăn chè bao giờ, vì vậy ông coi những hạt vừng trong bát là bụi bẩn.

Tuy nhiên, nếu nói thẳng ra sẽ khiến Lý Hồng Chương cảm thấy bối rối, nhưng nếu không nói ra thì sẽ khiến người khác tưởng rằng món chè súp không ngon.

Do vậy, người chủ quán lập tức xin lỗi và nói: “Lý Hồng Chương, xin lỗi ngài. Tôi không hề biết ngài không thích ăn hạt vừng đã được nghiền nát rắc lên món chè, nếu ngài không thích, tôi sẽ giúp ngài đổi một chén chè không có hạt vừng”. Lúc này, Lý Hồng Chương mới nhận ra, đó chính là hạt vừng.

Ông ngẩng đầu lên nhìn người chủ quán, thầm nghĩ trong lòng: “Người này quả thực là thông minh, chỉ nói hai, ba câu liền có thể khiến ta minh bạch ra, xoa dịu bầu không khí”.

Lý Hồng Chương nghe xong, tấm tắc khen: “Kẻ không biết thì không có tội, tuy rằng ta không thích ăn hạt vừng nghiền nát, nhưng bát chè của quán ông thì quả thực là ngon, nên ta quyết định sẽ ban thưởng cho ông”.

Người chủ quán đã sử dụng trí huệ của mình để hóa giải hiểu nhầm, chỉ thông qua vài câu nói có thể “đắc” được lòng người khác, cũng có thể bảo vệ chính mình khỏi tình huống khó xử, đây cũng là thể hiện trí tuệ cảm xúc cao. Những người có trí tuệ cảm xúc cao, bất luận là tâm trạng của họ đang xuống thấp, hoặc đối mặt với áp lực và căng thẳng đến mức nào, họ đều có thể giữ một thái độ bình tĩnh, tâm thái bình hòa để hóa giải mọi chuyện một cách lý trí.

Người có EQ thấp dễ bị cảm xúc chi phối, nói mà không chọn lọc, một khi nói ra, bèn tiết lộ rõ yếu điểm của mình. Biết cách sử dụng lời nói, ngôn ngữ uyển chuyển, không chỉ giúp hóa giải mâu thuẫn, mà còn lưu lại cho bản thân một khoảng hòa hoãn, đây mới là người có chỉ số EQ cao.

Miệng của bản, phản ánh sự tu dưỡng, trình độ văn hóa của bạn

Lời nói, ngôn ngữ giống như một tấm gương, từ đó có thể nhìn ra tính cách của một con người. Nếu đôi mắt là cửa sổ tâm hồn thì cái miệng thể hiện trình độ tu dưỡng của bạn đến đâu.

Như câu nói: “Lời nói của bạn như thế nào, thì bạn chính là người như thế đó”.

Nếu bạn là người có văn hóa, có hàm dưỡng thì lời nói ra sẽ lịch sự và nhẹ nhàng. Bạn là người thô lỗ và bất lịch sự, thì lời nói ra sẽ bộc trực, không lọt tai, bạn là người lương thiện và tử tế, lời nói ra sẽ khiến người nghe cả thấy ấm áp, thể hiện sự ân cần và chu đáo. Người biết cách ăn nói, giao tiếp hòa nhã, thân thiện, tôn trọng người khác, đặc biệt là với cả người thiếu thiện chí, mới thực sự là người có giáo dưỡng.

Phong thủy bắt đầu từ “miệng” của bạn

Chúng ta luôn nghĩ phong thủy quyết định may mắn và vận mệnh của một người. Nhiều người đã bỏ ra rất nhiều tiền để bản thân có được “phong thủy tốt”. Thực ra chúng ta chẳng cần phải đi tìm phong thủy ở đâu xa. Phong thủy của mỗi người bắt đầu từ chính “miệng” của mình.

Lâm Tắc Dư là một nhân vật lịch sử lỗi lạc ở thời nhà Thanh. Lâm Tắc Dư có thể bước lên đỉnh vinh quang chính là bởi ông biết tiết chế lời ăn tiếng nói của mình. Thuở nhỏ, ông phải sống trong hoàn cảnh thiếu thốn. Cha là một tú tài nghèo, kinh tế gia đình trông cả vào người mẹ.

Khó khăn là vậy, nhưng hai người không hề ca thán hay oán trách. Cha mẹ ông luôn cố gắng cho con trai ăn học đèn sách. Trong ký ức tuổi thơ, Lâm Tắc Dư thấy cha ông không bao giờ tức giận hay lớn tiếng, còn mẹ ông thì luôn là một người phụ nữ hiểu chuyện và dịu dàng. Gia đình ông hòa thuận, hiếm khi có cãi vã xích mích. Vì vậy, dù cuộc sống khổ cực, gia đình ông chưa bao giờ thiếu vắng tiếng cười.

Sau này, cách ông giáo dục con cái cũng chịu nhiều ảnh hưởng từ cách cha mẹ đã nuôi dưỡng ông. Ông có người con trai không thích đọc sách. Ông không hài lòng về điều đó nhưng không bao giờ quát mắng hay bắt ép con. Cuối cùng, ông quyết định cho con mình đi theo nghề nông.

Ban đầu, sợ con ỷ thế mình để làm càn, ông đã viết một lá thư cho con. Trong thư, ông hi vọng con sẽ luôn biết tiết chế và cẩn trọng trong từng hành vi và lời nói của bản thân. Người con trai luôn ghi nhớ lời dặn của cha mình, nói gì hay làm gì cũng đều rất cẩn thận.

Vận mệnh của bạn bắt đầu từ chính miệng của bạn. Bạn muốn thay đổi số phận thì hãy bắt đầu từ việc thay đổi lối giao tiếp của bản thân. Đa phần chúng ta bị mắc tội “Khẩu nghiệp”.

Nghiệp ác là khi ta nói lời làm tổn thương chúng sinh hay kể những câu chuyện đi ngược với sự thật. Nghiệp thiện là khi ta biết nói lời hay mà không sáo rỗng, kể những câu chuyện ấm áp sưởi ấm trái tim con người. Bước chân đi nhầm có thể đi lại. Nhưng lời đã nói ra không bao giờ có thể rút lại được. Trước khi nói hãy uốn lưỡi bảy lần, chỉ cần bạn làm được như vậy, tức khắc bạn sẽ có phong thủy tốt cho cuộc đời của mình.

Con người mất vài năm để học nói nhưng mất cả đời để im lặng. Lỗ Tấn từng viết: “Khi im lặng, tôi cảm thấy lòng mình thật phong phú nhưng khi nói, tôi lại cảm thấy vô cùng trống rỗng.” Nói vốn rất dễ nhưng nói thế nào cho phải, cho hay thì lại là một câu hỏi hóc búa, không phải ai cũng làm được.

Im lặng sẽ mang một khoảng lặng quý báu để chúng ta bình tâm phân tích vấn đề. Khi đã thấu hiểu câu chuyện rồi, bạn mới có thể cảm thông và bao dung cho người ta. Nếu ai cũng bớt nói đi một chút, lắng nghe nhiều hơn một chút, thế giới này sẽ bớt đi những nỗi buồn và thêm vào đó những niềm vui.

Dân gian vẫn thường khuyên nhủ nhau: “Uốn lưỡi bảy lần trước khi nói”, hành vi “uốn lưỡi” trước khi nói ấy không phải là bảo người ta cần khôn khéo hơn người, càng không phải là cổ xúy cho những lời ‘đầu môi chót lưỡi’, ‘mật ngọt chết ruồi’… đó chính là cảnh tỉnh thế nhân cần thận trọng cân nhắc và có trách nhiệm với mỗi lời nói của chính mình sao cho Chân, sao cho Thiện, sao cho Nhẫn để người nghe cũng được cảm hóa mà thấy ấm lòng, người nói cũng không bị tổn hao uy đức, nếu làm được như vậy thì quả thực đáng quý lắm thay.

 

Lan Hòa biên tập

Nguồn: Alobuowang



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: