Con người sống trên đời khó tránh khỏi có lúc bị người khác bực tức chỉ trích, oán trách, nói xấu, thậm chí miệt thị phỉ báng. Nếu vì thế mà bực tức thì quả là không đáng chút nào. Đối diện với sự đả kích của người khác, càng phản ứng mãnh liệt thì càng không có hồi kết, chi bằng không động tĩnh gì, thì sẽ chẳng điều gì lay động nổi.

Vào thời Xuân Thu, Lão Tử là người có đạo đức rất cao, có tấm lòng khoan dung, quảng đại, tư tưởng uyên thâm, bởi vậy danh tiếng của ông truyền vang khắp thiên hạ.

Một ngày nọ, một người học giả tên là Sỹ Thành Ỷ, tự dưng là học rộng tài cao, đến thăm Lão Tử, ông thường nghe mọi người ca ngợi Lão Tử, cảm thấy rất hiếu kì, lẽ nào đạo đức và kiến thức của Lão Tử lại siêu nhiên như vậy được? Do vậy, ông đã qua hàng ngàn dặm để tìm đến nhà của Lão Tử. Môi trường xung quanh nhà Lão Tử rất sơ sài, căn phòng thì dột nát, xem ra có chút gì đó lộn xộn.

Học giả Sỹ Thành Ỷ thấy vậy, trong lòng cảm thấy rất không vui, liền nói với Lão Tử rằng: “Tôi nghe nói ông là người có trí tuệ cao siêu, lại là người có đạo đức, tôi vì danh tiếng của ông mà đến đây, nhưng đến đây tôi cảm thấy rất thất vọng. Nhà của ông thực sự không khác ổ chuột, chuồng bò, ngựa, lợn là mấy. Tôi không biết có thể học hỏi được điều gì ở ông? Thực sự là thất vọng!”

Nói xong liền đưa mắt nhìn Lão Tử, thấy Lão Tử hoàn toàn không để tâm. Sỹ Thành Ỷ cũng quay người trở về.

Trên đường trở về, trong tâm ông không thể tĩnh lại được, không ngừng suy nghĩ trong tâm: “Trong tâm của ta cứ cảm thấy kì kì thế nào, theo lý mà nói, danh vọng của Lão Tử siêu nhiên như vậy. Ta đứng trước mặt của ông ấy, tại sao ta không thể cảm nhận được vẻ đặc biệt từ ông, hơn nữa ta dùng lời lẽ châm biếm trực tiếp ông, tại sao ông ta lại không có phản ứng gì. Nếu nói là ta đã thắng ông ấy, ta đáng lẽ phải rất vui vẻ, nhưng tại sao lại cảm giác khó chịu, trống không như thế, đây rốt cuộc là đạo lý gì?”

Ông suy nghĩ một hồi, ngày hôm sau không nhịn được, ông bèn quay lại tìm gặp Lão Tử: “Kì lạ, hôm qua tôi đến thỉnh giáo Ngài, tôi đã vô lễ với Ngài như vậy, đã nói những lời xúc phạm Ngài, vì sao Ngài không có phản ứng gì, cũng không cảm thấy tức giận?”

Lão Tử bình thản nói: “Cái gì Thánh nhân với chẳng Thánh nhân, loại danh hiệu này, tôi đã vứt đi như vứt chiếc giày rách từ lâu rồi. Nếu tôi có được thực chất của đại Đạo thì có liên quan gì việc ông chửi tôi là trâu, là ngựa, hay là chuột? Tôi vẫn là tôi”.

Con người sống trên đời khó tránh khỏi có lúc bị người khác bực tức chỉ trích, oán trách, nói xấu, thậm chí miệt thị phỉ báng. Nếu vì thế mà bực tức thì quả là không đáng chút nào.

Kinh Phật có viết, con người phải ‘bát phong bất động’. Đối diện với sự đả kích của người khác, càng phản ứng mãnh liệt thì càng không có hồi kết, chi bằng không động tĩnh gì, thì sẽ chẳng điều gì lay động nổi.

Vậy đối đãi với người không thích bạn như thế nào?

Đừng bao giờ tranh cãi với những người có nhận thức và đẳng cấp không giống bạn, bạn chỉ cần làm tốt việc của bản thân mình, sống thành thật và vô tư, nhân quả sẽ giúp bạn sáng tỏ.

Không bao biện không có nghĩa là trong tâm bạn đuối lý, không hợp đạo lý, bởi vì là người thanh cao thanh bạch, thân phận đoan chính, sẽ luôn có một ngày được chứng minh.

Nhận thức bất đồng, không nhất thiết phải tranh luận

Trang Tử trong “Thu Thủy” đã từng giảng qua một câu nói như sau: “Côn trùng mùa hạ không thể nói những lời lẽ khiến người ta cảm thấy giá buốt”. Ý nghĩa là, đừng nói chuyện băng tuyết với lũ côn trùng mùa hè, bởi côn trùng mùa hè không thể sống đến mùa đông, làm sao có thể sống đến mùa đông?

Lan Hòa biên dịch
Nguồn: Secretchina (Phương Sát)

Xem thêm



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: