Có câu tục ngữ “Vạn ác dâm vi thủ”, ông cha ta thường dùng câu này để răn dạy những người thanh niên. Nhưng câu tục ngữ này lại không hoàn chỉnh, nửa sau còn một vế câu mang triết lý nhân sinh sâu sắc, thế nhân thấu tỏ ắt sẽ thụ ích muôn phần.

Trên chữ sắc có một con dao“, sắc ở đây chỉ sắc dục. Một người suốt ngày chìm đắm trong dục vọng, nhất định sẽ không có sự kỉ luật bản thân, cuộc sống tự nhiên sẽ mất dần phương hướng, thậm chí là gây nguy hại cho người khác, gây bất ổn cho xã hội. Người không bị dục vọng dẫn dắt, nhất định là người lương thiện, làm bất cứ việc gì đều ước thúc bản thân một cách nghiêm khắc, phẩm cách của họ cũng rất cao thượng, thánh khiết.

Nếu không thể kiềm chế được dục vọng của mình, nhiều dục vọng xấu khác sẽ đến, dục vọng của con người là vô đáy, không cách nào thỏa mãn được. Người sống vì dục vọng bản thân, sẽ dần trở nên không biết kiêng nể, cuối cùng sa vào kẻ xấu xa, độc ác.

Có cách nói rất hay: “Bích lập thiên nhân, vô dục tắc cương“, ý nghĩa là, vách núi nghìn trượng sừng sững vì không mang dục vọng mới có thể giữ mình cương trực.

Tuy nhiên, có rất nhiều người sẽ tự hủy hoại tương lai của mình vì ham mê sắc dục. Vì vậy, trong suốt nhiều thời đại, những người có lý tưởng cao cả, ôm chí lớn đều “kị” điều này, và coi điều này như một giới luật, tự kỷ luật, ước thúc nghiêm khắc bản thân, cố gắng giải thoát khỏi sự ô uế nơi phàm tục.

Trên thực tế, “dâm” trong câu tục ngữ thường ám chỉ những ham muốn vô độ. Con người một khi khởi niệm tà dâm, phàm là những việc bình thường không nguyện ý làm, nhưng vì dục vọng mà cũng xả thân. Địa ngục và thiên đường, con đường bước đi là do mỗi người tự lựa chọn, nếu không tiết chế được dục vọng ham muốn, tự bản thân sẽ gánh lấy hậu quả khôn lường. Vì vậy, “vạn ác dâm vi thủ” không phải là nói quá!

Câu tục ngữ “Vạn ác dâm vi thủ” xuất phát từ truyện “Vi Lô Dạ Thoại” của Vương Vĩnh Bân thời nhà Thanh, và nửa vế sau chính là “Bách thiện hiếu vi tiên“. Cách nói này quả thực rất nhân văn, và nó cũng khiến nhiều bậc sỹ cao thượng coi đó như một lời răn dạy.

Văn hóa truyền thống Trung Hoa cổ đại luôn được người đời ca tụng, văn hóa truyền thống đề cao chữ “Hiếu”, hiếu thuận đấng sinh thành luôn được coi trọng và được đặt ở một vị trí rất cao. Đáng tiếc là trong xã hội hiện đại, với tốc độ phát triển kinh tế, cuộc sống vật chất trở thành mục tiêu truy cầu của rất nhiều người, kéo theo đạo đức ngày càng suy đồi.

Ngày nay, khi văn hóa truyền thống ngày càng không được coi trọng, xã hội xuất hiện nhiều hiện tượng hỗn loạn, một trong những hiện tượng phổ biến là không hiếu thuận, lòng hiếu nghĩa bất trung, đồng thời cũng xuất hiện nhiều nhận thức, quan niệm sai lầm.

Ví như cái gọi là sự hiếu thảo “vật chất” đơn thuần, mà xem nhẹ sự câu thông giữa nội tâm, thậm chí là trốn tránh trách nhiệm, kì thực, điều mẹ cha cần ở chúng ta, là tấm lòng hiếu thuận xuất từ tấm lòng, chứ không phải là những vật chất xa hoa, phù phiếm. Trong mắt người xưa, chữ “hiếu” không có liên quan đến tiền bạc, mà là xuất phát từ nội tâm tinh thần.

Vạn ác dâm vi thủ, bách thiện hiếu vi tiên“, là một câu tục ngữ nói lên bản chất thuần túy cao đẹp của con người. Người có hiếu tâm, khi suy ngẫm vấn đề sẽ có thể đứng tại góc độ của đối phương mà suy xét, phán đoán hành vi thích hợp.

Con đường quay trở về truyền thống là con người đúng đắn, tạo dựng nhân cách tốt của con người. Một người luôn lấy chữ Hiếu làm đầu, thanh tâm quả dục, coi thường coi nhẹ dục vọng, sắc tâm, thì người đó ắt là người có phẩm chất cao đẹp, thanh khiết, có thể làm nên đại sự.

 

Nguồn: Secretchina

Lan Hòa



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: