“Trả được ơn” là câu chuyện ngắn nhân văn, giàu tình cảm, cuộc đời là hành trình trả nợ, đã nhận được của ai nhất định phải tìm cách trả cho bằng hết.

Câu chuyện “Trả được ơn”

Ngày xưa, nếu không có sự giúp đỡ chí tình từ một người bạn thì gia đình ông đã ra đường rồi. Xui xẻo đến dồn dập, ông thành kẻ trắng tay, nợ nần chồng rất rồi sa vào con đường rượu chè, không biết đến ngày mai.

Bạn ông lôi cổ ông tới nhà mắng té tát làm ông tủi hổ vô cùng. Nhưng bạn ông nói đúng, tiền thì kiếm lại được, còn sức khỏe và thời gian thì dù có tiền cũng chẳng mua được. Rồi bạn ông cho ông việc làm, bảo lãnh khoản nợ cho ông, giao dự án cho ông quản lý, nếu làm tốt sẽ được chia phần trăm. Có việc làm, ông cố gắng hết sức cày ngày cày đêm để trả nợ.

Dần dần, ông trả hết nợ, còn có một ít vốn để gầy dựng lại. Người đầu tiên chúc mừng cũng là bạn ông.

Tra-duoc-on-cau-chuyen-y-nghia-day-tinh-nhan-van-1

Thế rồi, trong một chuyến đi, bạn ông bị tai nạn. Cả hai vợ chồng không qua khỏi, để lại đứa con trai coi cút một mình. Tài sản thì nhiều, không có người quản lý, người con trai thì chỉ biết ăn chơi hưởng thụ. Cứ thế được mấy năm công lao bố mẹ gom góp đem đổ sông đổ bể hết.

Ông khuyên bảo hết lòng, giảng giải mọi lý lẽ nó lại càng ghét ông thêm vì ông là người ngoài, không phải bố nó. Thế nhưng lúc cần tiền thì nó lại tìm tới ông vì ông là bạn thân của bố nó. Nhưng ông biết mình không thể đưa tiền cho nó mãi khi nó chẳng làm gì, chỉ biết ăn chơi hưởng thụ.

Quá xót ruột cho người bạn quá cố, qua nhiều đêm suy nghĩ làm sao để cứu con bạn và trả được ơn cho bạn ông cuối cùng cũng đã tìm ra cách.

Quảng cáo

Lần nọ, thằng bé lại tới mượn tiền ông. Thế là ông chửi rủa nó thậm tệ, mạt sát nó bằng những lời lẽ nặng nề, rồi xua đuổi, cấm nó tới nhà ông. Mặt nó tím tái, nhìn ông với ánh mắt căm thù.

Vì quá nhục nhã, nó quyết tâm kiếm tiền cho ông sáng mắt ra. Từ số tiền ít ỏi mà một người bạn cho nó vay, nó mở quán bán cà phê. Nó sành loại đồ uống này lên lấy cà phê chất lượng về bán, cộng thêm nó cũng có duyên bán hàng nên quán đông khách lắm. Có tiền, nó lại mở thêm quán khác, cứ thế dần dần thành một hệ thống. Từ bán chính, bây giờ nó chỉ tới lui để quản lý, chào hỏi giao lưu để giữ chân khách.

Tra-duoc-on-cau-chuyen-y-nghia-day-tinh-nhan-van-2

Chưa đủ, nó còn gom góp vốn liếng đầu tư để mở nhà hàng. Hôm khai trương nó trân trọng nhắc tới người bạn ngày xưa đã cho nó mượn tiền mà không đòi lại. Nó không nhắc tới ông, người bạn của bố nó ngày xưa bởi nó còn hận ông lắm.

Trong lúc nó đang mải mê nhận những lời chúc mừng, thì ở nhà ông, ông cùng người bạn nó nhắc tới đang ngồi uống trà chúc mừng nó. Thì ra bạn nó là cháu bà con xa với ông, tiền cho nó mượn là tiền của ông. Và ông cũng yêu cầu người cháu giữ bí mật về chuyện này.

Nhấp ngụm trà, người cháu hỏi ông: “Cháu nghĩ giờ cho nó biết sự thật được rồi, chứ để chú mang tiếng ác hoài, bất công cho chú quá”.

Ông cười: “Chưa đâu, để nó yên bề gia thất đã. Vả lại, chú muốn nó phát triển hơn nữa, còn mấy cái thị phi ở tuổi chú thì còn quan trọng gì. Khi chú đã trả được ơn ngày xưa cho bạn chú là chú đã thanh thản rồi. Thôi, uống nước đi cháu…”

Xem thêm: Mẹ không thích ăn thịt gà – Câu chuyện nhân văn cảm động



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: