Ảnh: Soundofhope

Tục ngữ thường nói: “Trong hồ lô không biết bán thuốc gì”, người hiện đại đều lý giải câu này là “tâm cơ khó lường, cố làm ra vẻ huyền bí”. Kỳ thực vào thời xưa, “Hồ lô” (葫蘆) được gọi là “Hồ” (壺), tục xưng là Hồ lô qua (quả hồ lô), là một trong những biểu tượng của Đạo gia. Thiết Quải Lý (còn gọi là Lý Thiết Quải), một trong “Bát tiên” trong truyền thuyết, thường mang một cái hồ lô lớn, bên trong chứa các loại “linh đan diệu dược”, chu du giang hồ, trị bệnh cứu người.

Điển cố “Huyền hồ tế thế” (Đeo bình hồ lô cứu người) kỳ thực đến từ câu chuyện tu luyện của Đạo gia vào thời Trung Quốc cổ đại, nó phản ánh nhận thức của văn hóa truyền thống Trung Quốc đối với “Trời” và lý giải cùng truyền thừa đối với văn hóa tu luyện. Câu chuyện “Huyền hồ tế thế” nhắc tới cũng rất có ý tứ, đối với những người đã quen với tư duy khoa học hiện đại mà nói, nó còn có thể cung cấp một phương thức nhận thức khác về thế giới vô biên và vũ trụ bao la.

Đạo gia vì sao đều lấy Hồ lô làm biểu tượng? "Đeo bình hồ lô cứu người" từ đâu mà có?
Ảnh: Soundofhope

Trong “Thái bình quảng ký” và “Thần tiên truyện” có ghi chép lại, thời xưa có một vị chân nhân bên Đạo giáo tên là Hồ Công, thường từ xa đến bán thuốc ở khu vực Nhữ Nam, Hà Nam, trên lưng đeo một cái hồ lô, người trong chợ đều biết ông. Ông hành nghề chữa bệnh chủ yếu là để bán thuốc trong hồ lô, chưa bao giờ cho phép trả giá, nhưng thuốc vào là hết bệnh.

Lúc ông bán thuốc còn nói với người bệnh: Uống thuốc này vào, nhất định phải khạc ra một cái gì đó, sau đó đến một ngày kia bệnh sẽ khỏi. Mọi người trở về đúng theo như lời ông nói mà làm, quả nhiên là ứng nghiệm.

Từ đó về sau, cứ một truyền mười, mười truyền một trăm, công việc buôn bán của Hồ Công rất tốt, mỗi ngày có thể kiếm được rất nhiều tiền. Hồ Công lấy tiền bán thuốc giữ lại một ít, còn đa số đều giúp đỡ cho những người nghèo khổ đói rét ở trong chợ. Hồ Công đem cái hồ lô treo ở dưới mái hiên, sau khi mặt trời lặn, thuốc bán xong, hồ lô trống rỗng, Hồ Công liền nhảy vào trong hồ lô biến mất.

Khi đó có một tiểu quan quản lý chợ tên là Phí Trường Phòng, ông ở trên lầu nhìn thấy rõ ràng Hồ Công bán thuốc và nhảy vào trong hồ lô, nên biết rằng Hồ Công không phải là người bình thường, nhất định là một người tu Đạo.

Cổ nhân phần lớn bản tính lương thiện, kính Trời trọng Đạo, Phí Trường Phòng có ý muốn nhận Hồ Công làm thầy để học Đạo. Vì vậy ông không quản vất vả mà mỗi ngày quét dọn khoảng đất phía trước chỗ ngồi của Hồ Công, cung cấp cho ông đồ ăn nước uống, Hồ Công ngược lại cũng không từ chối mà tiếp nhận hết. Cứ như vậy một thời gian rất lâu, Phí Trường Phòng vẫn ngày ngày hết mực cung kính, không dám thờ ơ, cũng chưa từng đưa ra bất cứ yêu cầu gì.

Trời không phụ lòng người, cuối cùng có một ngày, Hồ Công mở miệng nói: “Tối hôm nay nhân lúc không có người, ngươi hãy đi đến chỗ của ta”. Chờ đến tối, Phí Trường Phòng đúng hẹn mà tới. Hồ Công nói với Phí Trường Phòng: “Ta muốn nhảy vào trong hồ lô, ngươi dám không? Ngươi nếu muốn vào trong thì cứ nhảy theo là được”. Phí Trường Phòng cứ y theo lời Hồ Công nói, nhảy theo ông vào trong hồ lô.

Đạo gia vì sao đều lấy Hồ lô làm biểu tượng? "Đeo bình hồ lô cứu người" từ đâu mà có?
Ảnh: Soundofhope

Sau khi Phí Trường Phòng nhảy vào trong, phát hiện bên ngoài thoạt nhìn chỉ là một cái hồ lô nhỏ, nhưng bên trong lại giống như là thế giới Thần tiên, chỉ thấy đình đài lầu các tầng tầng lớp lớp, rường cột chạm trổ. Phía sau lầu các còn có cầu sáng rực rỡ và cầu vồng bảy màu, giống như là ở trong tiên cảnh. Hồ Công nói với Phí Trường Phòng: “Ta vốn là Thần tiên trên Thiên thượng, chỉ vì xử lý công việc không cẩn thận nên mới bị cách chức xuống nhân gian. Ngươi là một người tốt có căn cơ, mới có thể gặp được ta, mới thấy được hết thảy những thứ này”.

Phí Trường Phòng vội lạy sát đất nói: “Con là người đầy thô tục, may được ngài thương xót, nhờ ngài dạy dỗ, thật là may mắn vô cùng”. Sau đó Hồ Công đưa cho Phí Trường Phòng một quyển bùa phong kín lại và nói: “Ngươi có quyển bùa này thì có thể sai khiến quỷ thần, trường kỳ làm sứ giả của Thiên thần, còn có thể trị bệnh tiêu tai”.

Từ đó, Phí Trường Phòng vì để kỷ niệm Hồ Công, liền ‘Huyền hồ’ (đeo bình hồ lô) hành nghề chữa bệnh, trở thành một đại danh y vào thời đó. Cho nên, Trung y ngoài 3 cái tên Kỳ hoàng, Thanh nang, Hạnh lâm, còn có cái tên thứ 4 gọi là “Huyền hồ”, mang bình hồ lô đeo ở bên hông của thầy thuốc và treo ở trước cửa phòng khám, coi như là ký hiệu của Trung y.

Tiểu Phàm biên dịch
Theo Tuệ Minh – Soundofhope

Xem thêm



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: