Hạnh phúc mỉm cười khi có Pháp trong tâm – Ảnh: tác giả

Phượng vẫn rực lửa giữa trưa hè oi ả, cái nắng chang chang như rang khô những gì trên mặt đất. Ve kêu, còi xe, tiếng máy ầm ì… cầu cảng tấp nập những chuyến xe không ngừng nghỉ. Tôi thả những bước chân bình thản trên con đường bỏng rộp hầm hập nóng. Mọi thứ đã đổi thay, thời tiết cũng đổi thay, chỉ bấy nhiêu năm trôi qua mà đã trở nên vô cùng khác lạ.

Tôi là Nguyễn Anh Đức kỹ sư ngành Máy tàu thuộc Đại học Hàng Hải, hiện đang công tác tại Công ty Logistics và dịch vụ hàng hải. Câu chuyện của tôi có thể sẽ chạm đến một khóc khuất đen tối của xã hội

Tôi đã may mắn thoát ra được khỏi dòng xoáy tàn khốc ấy để trở thành một con người hoàn toàn khác. Tôi xin kể câu chuyện này có thể sẽ mang lại ánh sáng niềm tin cho những mảnh đời đã từng lầm đường lạc lối như tôi.

Tôi có một đam mê, niềm đam mê này trở thành vết đen đầu đời mà tôi sẽ phải hối hận khôn nguôi. Tôi có thể thuộc gần hết tên các tuyển thủ của các đội bóng trong mỗi kỳ World Cup hoặc Euro.

Chỉ cần bạn gọi điện, tôi sẵn sàng đi gặp chiến hữu bỏ mặc người yêu nước mắt lưng tròng
Chỉ cần bạn gọi điện, tôi sẵn sàng đi gặp chiến hữu bỏ mặc người yêu nước mắt lưng tròng (tác giả bên trái)

Ngay từ những năm tháng học trò tôi đã không bỏ sót bất kỳ một mùa bóng nào, thậm chí năm cấp III khi VTV bắt đầu truyền hình trực tiếp giải ngoại hạng Anh, tôi còn có hẳn một “đội chiến hữu” chuyên thức đêm để xem.

Để gia tăng hương vị cho các trận đấu, lũ nhóc “hỉ mũi chưa sạch” chúng tôi cũng đua đòi cá cược trong nhóm. Bắt đầu đơn giản chỉ là bữa ăn sáng hoặc một món tiền nho nhỏ. Rồi sau cùng góp tiền để ra ngoài cá độ.

Cảm giác cá độ khi được khi mất nó làm con người ta như say mụ mị không đủ tỉnh táo và sáng suốt. Chúng tôi cũng không nằm ngoài ngoại lệ ấy. Bị lôi cuốn vào vòng xoáy cá độ lúc nào không biết. Lũ “ngựa non háu đá” chúng tôi còn có khoái cảm hành động này là một sự gắn kết, gần gũi, có sướng cùng hưởng, có khổ cùng chịu.

Những lần thua cuộc, chúng tôi không dám về nhà, mà tụ tập sống chui lủi hàng tuần, vất vưởng, cầm cố qua ngày ở xưởng đồ hộp nhà một đứa trong bọn và không để cho ai biết.

Mặc kệ bố mẹ mướt mải đi tìm, lo lắng, tức giận, chúng tôi chẳng thèm đếm xỉa. Một lũ ngốc chúng tôi không màng đến nỗi đau của người lớn cho đến khi chúng tôi thực sự trưởng thành, lập gia thất sinh con mới thấu hiểu sự chịu đựng hy sinh lớn lao của cha mẹ.

May mắn khi dừng lại đúng lúc nên tôi mới có cơ hội bước chân vào giảng đường Đại học. Người bạn trong nhóm “bóng đá” bị thua lỗ nặng khi vẫn theo cá độ. Tôi đã lặng lẽ mang tiền học phí, cầm cố xe, các đồ dùng cá nhân có giá trị để lấy tiền chơi cá độ gỡ thua cho bạn. Tuy nhiên tôi càng lún sâu vào nợ nần và không còn khả năng chi trả. Năm đó tôi tưởng đã bị đình chỉ học, việc học hành có thể đứt gánh giữa đường. Tôi đành về đổ gánh nặng lên vai của mẹ.

Đây quả thực đây là một khảo nghiệp đau đớn và khắc cốt ghi tâm. Tôi cứ nghĩ rằng mẹ sẽ lại đánh đập và chửi bới. Nhưng lạ thay, sau khi nghe tôi thú nhận, mẹ chỉ lặng lẽ khóc lấy tiền đưa cho tôi và nói rằng mang trả họ rồi tập trung học hành cho tốt. Thái độ của mẹ lúc đó đã làm tôi thực sự hoảng sợ.

Bất mãn và oán hận, tôi cô độc giữa nhân gian

Hình ảnh mẹ lặng lẽ khóc và trả cho tôi món nợ đã làm tôi hoàn toàn thức tỉnh. Tôi nhìn vào nội tâm và tự hứa với lòng mình không bao giờ tái phạm. Tuy nhiên sóng gió vẫn luôn chờ đợi tôi phía trước, thách thức và làm tôi gục ngã.

Sau đó, tôi có cơ duyên được đọc những cuốn sách “Hành trình về phương đông”, “Đường mây qua sứ tuyết”, “Luân hồi – Tiến hóa – Nhân Quả”… những cuốn sách khá nổi tiếng bên Phật Giáo, trong đó hé lộ cho con người thế nhân một thiên cơ bí mật. Vào thời mạt Pháp sẽ dẫn đến mạt kiếp, nhân loại sẽ phải đối diện với những thảm họa to lớn, và khi đó sẽ có một vị Đại Phật xuất thế để cứu độ chúng sinh qua kiếp nạn.

Vào năm 2005, khi tôi đã ra trường, ổn định việc làm và cưới vợ. Trong mọi suy nghĩ, tâm tư tình cảm tôi luôn đặt vị trí tình bạn là cao nhất. Nó là sự trung thành, trong sạch tuyệt đối. Chính vì thế nên tôi đã đánh cược vốn liếng của mình để cứu bạn khỏi nợ nần cá độ và chứng kiến mẹ lặng lẽ nai lưng cõng cả khoản nợ của tôi và bạn.

Năm 2010 nhóm bạn thân của tôi, trong đó có hai người là con nhà giàu, có quyền thế và địa vị trong xã hội. Những ngày “đèn sách” rồi cũng kết thúc, chúng tôi phải bước ra bon chen với đời để kiếm “miếng cơm, manh áo”.

Bất mãn và oán hận, tác giả cảm thấy cô độc giữa nhân gian
Bất mãn và oán hận, tác giả cảm thấy cô độc giữa nhân gian – Ảnh: tác giả

Hai người bạn giàu có ra trường có việc làm ngay, họ đứng ở vị trí cao trong xã hội, có tài chính và quyền lực. Với tôi dù là bất cứ ai trong nhóm, đứng ở bất cứ vị trí nào hay chỉ là một người quét rác trong xã hội, tôi vẫn luôn coi là bạn chí cốt, có thể sướng khổ bên nhau. Đáp lại, tôi nhận được sự im lặng và né tránh. Họ làm ngơ và dần dần xa lánh tôi. Ngay cả người bạn mà tôi đã từng giúp đỡ hết lòng, như anh em ruột thịt thời đại học, lúc mà cậu ấy thảm nhất tôi đã giơ tay cứu giúp cũng bỏ mặc tôi trong tình huống này. Tôi đau xót nhận ra sức mạnh của đồng tiền, khi lòng tham nổi lên và lương tri gục ngã. Tôi rời bỏ nhóm bạn chí cốt mà lòng vô cùng đau đớn.

Tôi bị rơi vào trạng thái trầm uất, bất lực, oan ức. Mọi thứ sụp đổ, thứ mà tôi luôn gìn giữ nâng niu, luôn tin tưởng như niềm vui sống bỗng chốc vỡ tan. Từng mảnh, từng mảnh tình bạn lấp lánh găm vào trái tim tôi, hòa vào dòng máu tôi đau đớn. Sự mất mát này to lớn quá, tôi thu mình lại như con ốc nhỏ nhoi, trơ trọi, đơn độc giữa cát trắng mênh mông…

Duyên kỳ ngộ

Cô đơn quay cuồng giữa dòng đời thị phi, dối trá, bầm giập, vỡ nát. Tôi chỉ biết lặng lẽ khóc thầm. Trong lúc chán nản nhất tôi chợt nhận ra cuốn sách mà người đồng nghiệp năm nào đã tặng nằm chỏng trơ trên giá sách. Tôi đọc để khỏa lấp đi nỗi đau và khoảng trống trong tâm hồn. Thật là bất ngờ và chấn động, tôi như tìm thấy khung trời mới lung linh tỏa sáng. Mọi khổ đau trong tôi thực sự đã bị đẩy lùi.

Đó là lần đầu tiên tôi đọc cuốn Chuyển Pháp Luân của Pháp Luân Đại Pháp. Tôi có thói quen sách hay sẽ đọc hai lần. Lần thứ hai là lần khi tôi rất đau khổ và cô đơn. Tôi đọc nó trong tình trạng chơi vơi, nhưng thật ngạc nhiên, lần đọc thứ hai này đã làm tâm tôi chấn động. Nó như một tiếng chuông lớn ngân lên và vang xa trong hang cùng ngõ hẻm ngóc ngách tâm trí tôi.

Tôi biết đây là con đường tu luyện chân chính về Phật giới, cuốn sách là bảo bối cực kỳ quý giá chỉ dẫn đưa con người lên cao tầng, là thực sự giải thoát khỏi luân hồi chuyển kiếp…

Tác giả đang luyện bài công pháp số 2 của Pháp Luân Công
Tác giả đang luyện bài công pháp số 2 của Pháp Luân Công – Ảnh: Tác giả

Khi tôi quay lại đọc lần thứ hai cuốn Chuyển Pháp Luân đến bài giảng thứ 6, bài giảng thứ 7 thì tôi có một giấc mơ điểm hóa. Nó thực sự rõ ràng và sống động. Tôi mơ thấy mình chuyển sinh thành một tảng đá nằm giữa một thung lũng. Tôi cảm nhận rất chân thực có cả nắng, có cả gió, cả cỏ cây xung quanh tảng đá là tôi. Lúc ấy trong tâm tôi trào dâng lên một cảm giác thực sự tiếc nuối, tại sao ngày xưa mình không tu luyện.

Thác sinh thành tảng đá thế này đến bao giờ mới được giải thoát, bao giờ nó mới phong hóa để có thể thoát ra. Một cảm giác hối hận, thống khổ, sợ hãi và hoảng loạn tràn đầy. Tôi choàng tỉnh giấc, mồ hôi vã ướt đầm đìa. Lúc đó tôi thấy mình thật may mắn vì đấy chỉ là một giấc mơ, ngay trong đêm ấy tôi quyết tâm chân chính bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.

Hiểu Pháp lý, thay đổi tâm tính trở thành người tốt.

Từ Pháp lý tối cao của Đại Pháp, ba chữ Chân – Thiện – Nhẫn như một ánh sáng diệu kỳ hiển lộ qua từng trang sách đã xoa dịu, dẫn dắt tôi từng bước buông bỏ đi những gì đang bóp nghẹt, đè nặng tinh thần tôi. Mỗi lần đọc sách tôi lại hiểu ra một nội hàm mới, ý nghĩa thâm sâu hơn, hoàn toàn thuyết phục, thật là kỳ diệu.

Tôi hiểu được mình cần phải thay đổi, cần phải sống tốt hơn, trở thành con người thực sự tốt. Việc đầu tiên tôi muốn làm là giúp đỡ vợ việc nhà mỗi khi có thời gian. Bản thân cô ấy là một người vợ khá chu toàn và chăm chỉ, vợ chồng tôi cũng ít xung khắc.

Tôi chăm chỉ đưa vợ con về thăm ông bà với tâm thái vui vẻ. Tôi biết nhẫn hơn khi mẹ tôi than thở hay ca cẩm về cái này các khác, hoặc trách mắng tôi. Dần dần mọi thứ đã thay đổi, đại gia đình chúng tôi hòa hợp hơn và hạnh phúc đã quay trở lại.

Hạnh phúc mỉm cười khi luôn có Pháp trong tâm

Tôi là con người của công việc.Tôi đi nhiều và áp lực công việc cũng theo đó mà gia tăng. Cuối năm 2014 công ty tôi trúng thầu một dự án trọng điểm quốc gia. Đến tháng 4/2015 dự án bắt đầu chạy. Công việc nhiều lên bao gồm cả những việc có nghiệp vụ mới phát sinh mà công ty tôi chưa từng thực hiện. Công ty phải đối mặt với những thách thức tưởng như không vượt qua được. Những biện pháp nhất thời, những lục đục, chống chế, những điều tiêu cực, trách móc nhau ngày một nhiều lên.

Thời điểm đó tôi làm việc như một cái máy. Bắt đầu từ 5h sáng dậy để hoàn thiện công việc ở các tỉnh khác gửi đến, 7h nhận điện thoại và email cho dự án… 10h công việc đổ về ngồn ngộn, ngộp thở…. tiếp tục sức ép cho đến 8h tối và kết thức lúc 10h đêm. Tuy nhiên nhiều hôm tôi phải làm việc đến tận 3h sáng ngày hôm sau mới được đi nghỉ.

Ngày nào cũng quay cuồng như vậy nó khiến tôi không còn thời gian có thể đọc được chút sách nào của Pháp Luân Đại Pháp. Tinh thần tôi trở nên trì trệ và cáu bẳn, mệt mỏi, than vãn, trách móc tất cả. Trách lãnh đạo sao không biết điều phối công việc cho chuẩn hoặc thuê thêm cộng tác viên.

Tôi không hiểu điều gì đang thực sự diễn ra khiến tôi phải chịu nhiều áp lực ngày này qua ngày khác như vậy. Tôi chán nản buông xuôi mọi việc. Câu cửa miệng của tôi lúc ấy là: “Tôi bận lắm, bạn nói nhanh lên”. Tôi thường chìm vào giấc ngủ và thức dậy một cách vô cùng mệt mỏi. Tôi đã tính đến việc xin nghỉ để chuyển sang một công ty khác.

Một hôm, lãnh đạo của tôi cũng là trưởng nhóm đang cùng chúng tôi thực hiện dự án, bản thân anh cũng bị áp lực rất nhiều, anh gọi tôi vào phòng nói tình hình tài chính công ty đang rất khó khăn và hỏi tôi đã làm quyết toán cho khách hàng chưa? Tôi trình bày về khối lượng công việc quá nhiều và luôn bị ép về tiến độ, ai cũng bị quá tải, tôi rất bận và chưa thể làm quyết toán trong thời điểm này. Anh trả lời tôi ráo hoảnh: “Em không thể lấy lí do bận được, em buộc phải thu xếp và hoàn thành quyết toán!“. Đây có phải là lời nói của người đang hàng ngày làm việc với tôi không? Cùng đang phải chịu áp lực công việc từ sáng đến đêm khuya… bảy ngày trong tuần? Tôi thực sự sững sờ.

Về nhà tôi cứ trăn trở mãi, Ở thời điểm bận rộn ấy tôi chỉ còn biết giữ mình không được phép làm điều gì xấu, không được đi ngược lại với Chân – Thiện – Nhẫn. Vì sao hôm nay tôi nhận được câu nói này của anh ấy? Phải chăng tôi cần thay đổi, Trong Pháp vẫn luôn dạy rằng có bất cứ vấn đề gì không tốt xảy ra cần nhìn vào hành vi của chính mình mà sửa đổi, không nên đổ lỗi cho người khác.

Tôi hướng vào tâm mình, có gì đó chưa ổn và lệch lạc chăng? Việc đầu tiên tôi dẹp bỏ là từ “bận” ra khỏi tư tưởng. Tôi bắt đầu tranh thủ đọc sách Đại Pháp trở lại. Tôi không từ chối công việc nào nữa mà sẽ đưa ra lời hứa hoàn thành vào thời điểm xác định và sau đó thực hiện bằng được. Thật kỳ diệu, ngay sau đó tôi đã có cơ hội học hỏi rất nhiều phương pháp làm việc, quản lý thời gian cực kỳ hiệu quả.

Tôi không còn trách móc lãnh đạo nữa, khi giải quyết công việc tôi áp dụng pháp lý của Pháp Luân Đại Pháp: Làm gì cũng nghĩ đến người khác trước. Tôi đặt mình vào hoàn cảnh của giám đốc và cảm thụ được nỗi khổ của anh ấy. Tôi cố gắng nỗ lực hơn để có thể hoàn thành tốt công việc được giao. Giường như anh ấy nhận ra sự cố gắng vô điều kiện của tôi và có cái nhìn rất thiện cảm.

Rồi sau một cuộc họp, một nhân viên bộ phận khác đã được chuyển vào hỗ trợ thêm cho dự án của tôi, tốc độ toàn công ty đã được cải cách rõ rệt. Công việc vẫn nhiều nhưng chúng tôi đã phối hợp rất tốt.

Tác giả đang thiền định
Tác giả đang thiền định

Chúng tôi hoàn thành dự án trong thắng lợi, mọi người ai cũng hân hoan và mong rằng sang năm lại có thêm một dự án lớn như thế này. Công ty đã trao tặng bằng khen cá nhân cho tôi và bổ nhiệm tôi vào vị trí mới với trách nhiệm cao hơn. Tôi đã chia sẻ bằng khen đó cho toàn thể thành viên trong nhóm thực hiện dự án và lãnh nhận vị trí mới.

Tôi đã rất xúc động nhận ra. Khi luôn có Pháp trong tâm, dùng Pháp để đề cao trong mọi suy nghĩ, mọi hành động, làm việc một cách chân chính và từ bi, không truy cầu tư lợi, xuất phát từ nội tâm, thì kết quả tốt đẹp nhất đang chờ bạn ở phía trước. Hạnh phúc là để cho đi chứ không phải nhận về.

Tôi thực sự lại hiểu thêm một tầng nội hàm nữa trong Chân Thiện Nhẫn. Khi bạn chân thành, thuần thiện, nhẫn nại, lấy khổ làm vui, bạn sẽ thấy một chân trời mới đầy bao dung, yêu thương và thần thánh xuất hiện trước mắt.

Tôi thực sự cảm tạ người đã mang những điều tốt lành này đến với cuộc đời của tôi, Đại Sư Lý Hồng Chí, người sáng lập Pháp môn tu luyện thượng thừa của Phật gia Pháp Luân Đại Pháp (Pháp Luân Công). Sau bao nhiêu năm khát khao tìm kiếm, thật may mắn tôi đã tìm ra Ngài giữa nhân gian rộng lớn. Chân lý vĩ đại, nội hàm thâm sâu giải mã toàn bộ chỗ mê cho nhân loại, biết bao thiên cơ được tiết lộ, ai tin sẽ được, ai tu sẽ tới. Một bến bờ an lạc bình yên vĩnh hằng.

Nguyệt Hòa, đăng theo sự cho phép của tác giả

Xem thêm



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: