Lão Tử đã nói: “Thiên hạ đều cho rằng cái đẹp này là đẹp, vì thế mà xấu rồi”, tại sao lcasi đẹp lại là xấu? Nguoồn Kknews

Mọi người đều cho rằng Lão Tử là một nhà tư tưởng vĩ đại, và những suy nghĩ của ông ấy đầy bí ẩn. Tư tưởng của Lão Tử có cái nhìn sâu sắc về thế giới “huyền ảo” trong nhân gian, soi sáng cho con người trong thiên hạ, trong hỗn độn mê mang, ông đã đi ngược về phía chính, làm nổi bật bản chất chân thật của “đạo Tự Nhiên”.

Người đời sau mỗi người một tính cách, có nhiều cách hiểu khác nhau, tác giả trong bài viết dưới đây cũng chỉ có thể chia sẻ một cách hiểu nông cạn của bản thân.

Lão Tử nói: “thiên hạ giai tri mĩ chi vi mĩ, tư ác hĩ, thiên hạ giai tri thiện chi vi thiện, tư bất thiện hĩ”

Câu này vỏn vẹn 23 chữ, lại thể hiện ra màu sắc rực rỡ rất nhiều phương hướng và rất nhiều tầng thứ, nhiều cấp độ, vừa hiển lộ rõ ràng đạo tự nhiên. Từ hàng nghìn năm đến tận bây giờ, các lớp hậu nhân đã có hàng nghìn lời giải thích đối với câu nói này, tuy nhiên chỉ e rằng họ không thể nói hết triệt để, cũng chưa thể hiểu hết được những huyền ảo của đạo tự nhiên.

Thuyết văn nói: “đẹp và tốt thì đồng ý” lấy bề mặt câu chữ thử lý giải “ thiên hạ giai tri mỹ, chi vi mỹ, tư ác hỹ, thiên hạ giai tri thiện, tư bất thiện hỹ”.

Khi con người trong thiên hạ đang trong vạn vật tự nhiên bỗng nổi bật một thứ “đẹp”;

Thì khái niệm phân biệt này sẽ dẫn đến kết quả xấu sau này.

Khi con người trong thiên hạ đang trong trạng thái tự nhiên nổi bật một cái “thiện”;

Những nhận thức cố chấp này tương lai sẽ hình thành kết quả không tốt.

Đây đều là thể ngộ của cá nhân.

A. Tính đối lập làm tổn hại tự nhiên

Tạm dịch câu nói của Lão Tử là “Thiên hạ đều cho rằng cái đẹp này là đẹp, vì thế mà xấu rồi; thiên hạ đều cho rằng cái thiện này là thiện, vì thế mà không thiện rồi”.

Câu nói này thể hiện một “thuyết tương đối”, xuất phát từ “sự đối lập.

Tiêu chuẩn tương đối của cái đẹp và cái không đẹp, cái tốt và cái xấu là sản phẩm của nhận thức của con người. Con người đã sản xuất ra loại thước đo này, nhưng thay vào đó, con người lại bóp méo trạng thái sống của tự nhiên của vạn vật một cách giả tạo và phá hủy các quy luật tự nhiên.

Lão Tử đã nói: "Thiên hạ đều cho rằng cái đẹp này là đẹp, vì thế mà xấu rồi" 22
Ảnh Tiêu chuẩn tương đối của cái đẹp và cái không đẹp, cái tốt và cái xấu là sản phẩm của nhận thức của con người. Nguồn jianshu

Ví dụ, mọi người nói rằng ngọc Hòa Điền và ấm Tử Sa là tốt, nhưng kết quả là sự nổi tiếng của nó đã kích thích nhiều hoạt động khai thác gỗ. Cuối cùng, việc khai thác quá mức nghiêm trọng dẫn đến sự cạn kiệt của ngọc Hòa Điền và các mạch bùn cát tím. Hơn thế nữa còn xuất hiện một số người làm giả để đánh lừa mọi người.

Một ví dụ khác là vi cá mập hảo hạng trên thế giới, để ăn được vây cá mập, con người hiện đang giết hàng trăm triệu con cá mập mỗi năm! Trong những năm gần đây, sự suy giảm nhanh chóng của cá mập đã làm tổn hại đến chuỗi sinh vật biển, một số loài cá mập đang có nguy cơ tuyệt chủng và vây giả xuất hiện thậm chí còn phổ biến hơn.

Những tiêu chuẩn được thế giới công nhận, để “thế giới biết cái đẹp và thế giới biết cái thiện” thì thay vào đó họ lại vi phạm vào tự nhiên, phá hoại tự nhiên nhằm được sở hữu những thứ tốt đẹp và tạo ra kết quả vô cùng xấu.

Hơn nữa, tính tương đối của tốt và xấu dẫn đến các mặt đối lập, có thể làm tổn hại nghiêm trọng đến trạng thái cân bằng và hài hòa của sự chung sống tự nhiên và sự sống trong trời đất.

Ví dụ, một người nào đó trong nhóm được khen ngợi về lòng tốt của anh ta, điều này có thể gây mất cân bằng trong lòng người khác, hoặc thậm chí còn nảy sinh ghen tị và gây hại lẫn nhau.

Nếu có những người có ý đồ xấu cố tình tạo ra nhãn hiệu giai cấp và phân biệt giai cấp, ví dụ dán cho người ta cái nhãn “Các phần tử tốt”, “Các phần tử xấu” tạo ra các hành vi đấu tranh, kích động thù địch.

Điều này cũng tạo ra đối kháng giai cấp, đe dọa quyền tồn tại tự do của con người, làm sai lệch mối quan hệ tự nhiên và hài hòa giữa con người, phá hủy nền tảng chung sống hòa bình và cộng sinh trong xã hội.

Những gì chúng ta có thể thấy từ điều này là các khái niệm tương đối và sự phân biệt giữa tốt và xấu là nguồn gốc của mâu thuẫn và xung đột.

Vạn vật sinh ra tự nhiên và tương hỗ hình thành lẫn nhau, những quan điểm tự cho mình là đúng đắn của con người đã trở thành tác nhân gây can nhiễu và phá hủy đường lối của tự nhiên.

B. Mỹ danh “tiếng thiện” trong xã hội có thể làm tổn hại đến thân

Trong tác phẩm “Lão Tử sông Công Chương” của nhà Hán, câu nói của Lão tử đã được đưa vào cảnh giới “dưỡng sinh”, cũng làm cho người ta hướng về đạọ “dưỡng sinh”, từ đó cũng cảnh tỉnh cho con người thế nào mới là “dưỡng sinh”.

“Thiên hạ đều cho rằng cái đẹp này là đẹp, vì thế mà xấu rồi; thiên hạ đều cho rằng cái thiện này là thiện, vì thế mà không thiện rồi”.

Lão Tử đã nói: "Thiên hạ đều cho rằng cái đẹp này là đẹp, vì thế mà xấu rồi" 45
Ảnh minh họa Khi chỉ ra rằng tất cả mọi người trên thế giới đều yêu “cái đẹp”, nó sẽ thu hút lòng người theo đuổi thứ sắc đẹp này. Nguồn epochtimes

Khi chỉ ra rằng tất cả mọi người trên thế giới đều yêu “cái đẹp”, nó sẽ thu hút lòng người theo đuổi thứ sắc đẹp này; trên đời ai cũng quý ”tiếng lành đồn xa” khiến cho con người nảy sinh lòng ham danh lợi, thích hiển thị, khoe khoang.

Khi cạnh tranh hạng nhất về danh tiếng, danh giá, điều đó gợi lên mâu thuẫn lợi ích giữa chúng ta. Sự mâu thuẫn này dấy lên những gợn sóng hỗn loạn trong lòng người, nó làm dấy lên những mâu thuẫn giữa con người với nhau.

Kết quả là sinh ra hỗn loạn, tranh chấp làm xé rách sự hòa thuận, mang theo tai tiếng, tệ nạn làm tổn hại đến thân mình, nhưng không có lợi cho việc “dưỡng sinh”, và kết quả tất nhiên không đẹp cũng không tốt.

Và càng nhiều người đòi hỏi những “điều tốt đẹp” trong xã hội thì sự đối lập và cạnh tranh sẽ càng gay gắt hơn.

Các loại phương thức cạnh tranh lần lượt ra đời, các thủ đoạn tự tư, tư lợi sẽ tràn đầy khắp nơi, sẽ làm ô uế lòng người, xã hội ngày càng suy đồi, thế giới ngày càng đi xuống, lại càng khó khăn hơn cho những cá nhân muốn đi ngược dòng.

Định nghĩa về cái đẹp trên đời thường khiến người ta cảm thấy lạc lõng, giống như cái nhìn rõ ràng trong cuốn sách mở đầu của Tam Quốc Diễn Nghĩa:

“Thành công, thất bại chuyển đầu không, thanh sơn y cựu tai, kỷ độ tịch dương hồng”.

Tạm dịch bất luận là thị hay phi, là đúng hay sai, là thành hay bại, trong chớp mắt quay đầu nhìn lại thì đã không còn gì nữa. Chỉ có núi xanh vẫn như cũ đứng trơ gan cùng tuế nguyệt và nắng chiều vẫn biết bao lần hồng lên rồi chợt tắt.

Thi nhân đã nói: “Muốn đi xa vạn dặm, hãy lên cao một tầng”, những cung bậc khác nhau của cuộc sống đương nhiên có những tầm nhìn khác nhau.

Tầm nhìn của con người là vô cùng hạn chế, không thể nhìn thấy tổng thể sắp đặt của Tạo hóa, không thể nhìn thấu những bí ẩn về cách thức của Tự nhiên, và phàm nhân cũng không thể nhìn thấy trước mắt viễn cảnh tương lai.

Những người cho rằng mình tốt là đúng thì chưa chắc đã là tốt khi nhìn ở những thời gian, không gian, hoàn cảnh khác nhau và ngược lại cũng thế, ví dụ như câu “Tái ông mất ngựa” là một ví dụ minh họa cho việc nhân họa khôn lường.

Câu chuyện “Tái ông mất ngựa” hoạ phúc khôn lường như sau:

Một ông già ở vùng biên giới bị mất ngựa, mọi người đến an ủi ông, ông bảo rằng:’làm sao biết đó không phải là cái phúc?”. Ít lâu sau, con ngựa của ông quay trở về kéo thêm một con ngựa nữa. Mọi người đến chúc mừng, ông bảo biết đâu đó lại là hoạ. Quả vậy, con trai ông vì cưỡi tuấn mã bị ngã què chân. Mọi người đến an ủi, ông bảo: “không chừng thế lại là phúc”. Chẳng bao lâu, có giặc, trai tráng phải ra trận, riêng con ông vì tàn tật được ở nhà sống sót.

Mọi thứ trên thế giới đều có những điểm tương đồng và thành đôi, cũng có những sự khác biệt và đối lập, tất cả đều là sự sắp đặt của tự nhiên. CHo nên dù các cặp tương đồng hay đối lập đều có những vai trò bổ sung cho nhau. Mọi thứ được sinh ra và hoàn thiện đều do sức mạnh của Tạo hóa và Tự nhiên sắp đặt, tác dụng của sự sắp xếp đó vượt xa nhận thức của người phàm!

Biên dịch Minh Thư
Theo Lý Mai – epochtimes

 

Xem thêm



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: