“Dòng chữ lạ” là câu chuyện ý nghĩa sâu sắc, cho chúng ta cảm nhận được sự ấm áp, nhân văn của tình người, để thấy rằng ở đời vẫn còn rất nhiều người tốt!

Câu chuyện “Dòng chữ lạ”

Một hôm, đang đi trên đường, người đàn ông bỗng nhìn thấy trên cột điện có một mảnh giấy viết mấy dòng chữ lạ. Tò mò, anh ta đến gần đó để đọc thì thấy nội dung thế này: “Hôm qua, tôi có đánh rơi tờ 50 Rupee trên con đường này. Nhưng vì mắc tôi không nhìn rõ nên không thể tìm ra nó. Nếu ai có nhìn thấy thì hãy cho tôi xin lại nhé. Đây là địa chỉ nhà tôi…”.

Sau khi đọc xong, người đàn ông thầm nghĩ: “50 Rupee không phải là số tiền lớn, nếu ai đó đánh mất có 50 Rupee mà phải cất công viết lên cột điện để xin lại thì có lẽ đối với họ đây là số tiền rất quan trọng. Chắc là họ không may mắn có được một cuộc sống dễ dàng”.

Dong-chu-la-mot-cau-chuyen-am-long-day-tinh-nhan-van-1

Nghĩ thế, người đàn ông đã tìm đến đúng địa chỉ ghi trên cột điện rồi gõ cửa. Ra mở cửa cho anh là một bà lão mù lòa. Sau khi hỏi han, anh biết rằng bà lão chỉ sống có một mình trong ngôi nhà này mà không có chồng hay con cháu gì.

Người đàn ông nói: “Bà ơi, cháu nghe nó bà đã đánh rơi 50 Rupee, hôm nay cháu nhặt được nó nên đến để đưa lại cho bà”.

Quảng cáo

Bà lão vừa nghe như thế, đôi mắt lại rưng rưng muốn khóc. Sau đó, bà từ từ nói với anh: “Từ hôm qua đến bây giờ, đã có gần 100 người tìm đến nhà tôi, ai cũng nói như anh cả. Tôi không hiểu chuyện này là sao, tôi không biết chữ, mắt cũng gần như mù lòa, chẳng nhìn thấy gì cả và tôi cũng không đánh rơi tiền. Thế nhưng, lại có ai đó viết lên rằng tôi đã đánh rơi tiền ở đường. Ban đầu, có người đến nói như vậy tôi còn không tin, nhưng rất nhiều người tìm đến, hết người này đến người kia cùng nói với tôi một câu như anh vừa nói thì tôi hiểu ra rồi. Có người tốt bụng nào đó thương cái thân già này nên đã viết như vậy. Nhưng tôi cũng không ngờ là trên đời lại có nhiều người tốt đến thế…”

Dong-chu-la-mot-cau-chuyen-am-long-day-tinh-nhan-van-4

Vừa nói, bà lão lại vừa khóc và nhất định không chịu nhận tiền của người đàn ông. Thế nhưng, người đàn ông cũng không chịu rời đi. Cuối cùng, bà lão cũng đồng ý nhận số tiền ấy và cảm ơn anh, kèm theo một điều kiện phải bỏ tờ giấy viết mấy dòng chữ lạ trên cây cột điện kia đi.

Người đàn ông đồng ý, song khi quay trở lại cây cột điện, anh ta bất ngờ nghĩ: “Hẳn là khi nhận tiền bà lão mù cũng yêu cầu tất cả mọi người phải vứt bỏ tờ giấy đó đi, song nó vẫn cứ ở trên đó. Vậy thì tại sao mình phải vứt cơ chứ?”

Và rồi, vừa đi người đàn ông lại nghĩ tới người đầu tiên viết những dòng chữ lạ trên cột điện ấy. Người đó mới thực sự là ân nhân của bà cụ, cũng là ân nhân của anh và những người khác. Bởi anh chính là người đã tạo ra cơ hội để mọi người có thể giúp đỡ một người đang cần đến nó và cho chúng ta thấy rằng: Cuộc đời này thật ra rất ấm áp!

Xem thêm: Khi mẹ còn sống chúng ta là “gia đình” – Câu chuyện nhân văn chân thực



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: