“Đi tìm ngựa quý” là câu chuyện về chàng trai lao đầu đi tìm ngựa và nhận được lời khuyên bất ngờ từ vị cao niên. Câu chuyện ngắn này cũng là một bài học sâu cay dành cho hội công sở, nhất là những thành phần suốt ngày tìm cách lấy lòng sếp.

Câu chuyện “Đi tìm ngựa quý”

Xưa kia ở vùng thảo nguyên rộng lớn, một chàng trai trẻ vì muốn có con ngựa tốt nhất để cưỡi nên suốt ngày rong ruổi đi tìm ngựa quý. Anh chàng hy vọng rằng, một ngày nào đó mình sẽ bắt kịp đàn ngựa hoang và chọn ra được một con ưu tú nhất.

Đáng tiếc thay, ngày này qua tháng nọ, dùng chàng trai có cố gắng bao nhiêu đi nữa cũng không tài nào đuổi kịp đàn ngựa thảo nguyên đầy xung mãn kia. Dù có dùng bao nhiêu cách dụ dỗ, đàn ngựa cũng chẳng thèm đoái hoài tới.

Di-tim-ngua-quy-cau-chuyen-sau-cay-danh-cho-hoi-cong-so-2

Mãi cho đến một ngày, khi đã trở nên kiệt sức mà vẫn lực bất tòng tâm, chàng trai ngồi nghỉ bên đường, gương mặt rầu rĩ. Bỗng có một vị cao niên đi ngang qua, hỏi: “Tôi đã thấy cậu đuổi theo đàn ngựa từ nhiều ngày nay, cậu đi tìm ngựa quý à?”

Chàng trai thở dài nói: “Đúng vậy, nhưng cuối cùng tôi vẫn phải ngồi đây mà chẳng có con ngựa quý nào. Bọn chúng chạy nhanh quá, tôi không đuổi kịp”.

Vị cao niên ngồi xuống bên cạnh cậu, ung dung nói: “Cậu còn trẻ nhưng lại dành thời gian vào một việc vô ích, chi bằng hãy về nhà và trồng cỏ đi”.

Di-tim-ngua-quy-cau-chuyen-sau-cay-danh-cho-hoi-cong-so-1

Quảng cáo

Chàng trai nghe xong, cau có cho rằng vị cao niên đang châm chọc mình, đang đi tìm ngựa quý mà bảo về nhà trồng cỏ, chẳng liên quan tí nào. Hiểu ý anh chàng, vị cao niên ôn tồn nói tiếp: “Ngựa thích ăn cỏ, cậu trồng cỏ tốt, chăm sóc kỹ, đợi đến khi xuân về hoa nở đàn ngựa ắt sẽ tự tìm đến. Lúc đó, cậu tha hồ mà chọn ngựa quý, có phải không?”

Nghe xong, chàng trai chợt tỉnh ngộ bèn rối rít cảm ơn lời khuyên của vị cao niên và quay về nhà bắt đầu trồng cỏ.

Bài học từ câu chuyện “Đi tìm ngựa quý” dành cho dân công sở

Câu chuyện này đối với dân công sở mà nó tưởng như chẳng liên quan, nhưng kỳ thực lại liên quan không tưởng. Bởi nó nhắc nhở những thành phần thích nịt nọt rằng: Nếu cứ mãi tìm cách nịnh nọt, bợ đỡ để người khác quý trọng mình, chi bằng hãy tự bồi dưỡng bản thân để người khác chủ động tìm tới.

Di-tim-ngua-quy-cau-chuyen-sau-cay-danh-cho-hoi-cong-so-3

Quả thật, môi trường công sở rất lắm thị phi, chiêu trò. Trong đó, khá đông cá nhân thay vì tập trung làm việc thì ngày qua ngày lại nghĩ cách để chiều chuộng, lấy lòng sếp, đồng nghiệp bằng những lời nói, hành động “thảo mai”. Tất nhiên, về mục đích là không xấu, bởi được sếp trọng dụng, được đồng nghiệp yêu quý là một chuyện tốt. Thế nhưng, cách thức thì quá sai. Nếu suốt ngày chỉ biết chạy theo tìm cách lấy lòng người khác thì chẳng khác nào chàng thanh niên trong câu chuyện, chỉ biết rong ruổi đuổi theo đàn ngựa hoang. Cuối cùng thì sao? May mắn thì sẽ có được một vài người yêu quý. Nhưng về lâu dài, bạn thử nghĩ xem làm gì có ai lại đi tôn trọng, thân cận với một người làm việc không xong mà cứ thích chiêu trò, nịnh nọt, phải không?

Cho nên, hãy suy nghĩ kỹ hơn về lời khuyên của vị câu niên trong câu chuyện “Đi tìm ngựa quý” ở trên và dùng nó để tự bồi dưỡng, làm mình phong phú hơn. “Phong phú” ở đên tức là tài giỏi trong công việc, khéo léo trong cách hành xử, quân tử trong nghệ thuật đối nhân xử thế ở công ty. Khi đã trở thành một người chính trực, có tài năng thì sợ gì không được đồng nghiệp yêu quý, sếp tin tưởng. Và muốn có được điều ấy, tất nhiên bạn phải cố gắng ngày qua ngày cải thiện bản thân!

Xem thêm: Trường học và trường đời – Câu chuyện sâu sắc đáng để suy ngẫm



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: