“Có đức mặc sức mà ăn” là câu chuyện mà chúng ta đều nên đọc một lần trong đời để ngẫm nghĩ kỹ hơn về cốt lõi của sự thành công.

Câu chuyện “Có đức mặc sức mà ăn”

Có một cậu thanh niên sinh ra trong một gia đình nghèo khó, thê snhuwng cậu lúc nào cũng giữ cho mình được sự lạc quan, sẵn sàng giúp đỡ mọi người xung quanh. Một ngày nọ, cha mẹ cầu lần lượt lâm trọng bệnh, nằm liệt giường nên cậu đành phải bỏ học để ra ngoài kiếm sống, phụng dưỡng cha mẹ già.

Khi đang trên đường đi tìm việc, bỗng dưng cậu nhìn thấy trên đường có vài đồng xu của ai đó đánh rơi. Nhìn xung quanh không thấy ai nên cậu đã nhặt đồng xu lên chờ người đánh mất tiền quay lại tìm thì trả cho họ.

Thế nhưng, cậu chờ mãi mà vẫn không thấy ai tới nên cậu đành đi tiếp. Tới một khu vườn rộng nọ cậu nghe thấy có tiếng người làm vườn than khát nước nên cậu đã dùng số đồng xu nhặt được mua một cốc trà mời người làm vườn uống tạm. Người làm vườn sau khi uống xong thì tặng cho cậu một bó hoa tươi thắm.

Cầm bó hoa đi tiếp, qua chợ cậu thanh niên được vài người khen bó hoa đẹp quá. Thấy vậy, cậu bèn đem bó hoa tặng cho họ luôn nhưng mọi người ai cũng không muốn lấy không hoa nên đã đưa cậu một ít tiền. Tổng cậu cậu nhận được 8 đồng.

Co-duc-mac-suc-ma-an-Cau-chuyen-dang-suy-ngam-ve-su-thanh-cong-3

Bỗng dưng lúc này trời trở gió mạnh, cậu đi qua vườn cây thì thấy nơi này ngập lá và cành cây gãy. Cậu tới gần chủ vườn và hỏi: “Nếu tôi giúp dọn sạch chỗ này ông sẽ cho tôi mang hết lá và cành cây về chứ”. Ông chủ vườn đang cần người dọn dẹp thấy cậu nói thế quá hời nên vội vàng trả lời: “Được chứ, cậu cứ lấy hết về”.

Khi cậu thanh niên đang thu gom lá và cành cây khô thì nghe gần đó có một nhóm trẻ con đang đánh lộn to tiếng với nhau. Cậu liền chạy tới dùng 8 đồng tiền mua kẹo cho lũ trẻ ăn và dặn chúng không nên đánh nhau nữa, phải biết yêu thương lẫn nhau. Lũ trẻ rất vui vì được cho kẹo, thấy anh thanh niên đang một mình với đống cành lá nên chúng hò nhau tới chung tay giúp bó lại.

Khi cậu thanh niên chuẩn bị đưa đống cành lá về nhà thì có một người phụ nữ làm ở căn tin đi ngang qua. Người phụ nữ nhìn thấy số cành lá cây bèn thốt lên với cậu thanh niên rằng: “Chỗ này mà dùng để đun thì tốt quá, ít khói. Chúng tôi nhiều người bị suyễn mà củi dùng ở nhà ăn khi cháy khói nhiều quá.”

Cậu thanh niên nghe vậy liền ngỏ ý muốn nhường chị chỗ cành lá này nhưng người phụ nữ không nhận không nên đã đưa cho cậu 16 đồng và đem số cành cây này đi.

Cầm 16 đồng trong tay, cậu thanh niên cảm thấy vô cùng vui vẻ vì bản thân đã kiếm được một ít tiền để phụ cha mẹ. Thấy trời đang vào hè, thời tiết nóng nực nên cậu đã quyết định mở một quán trà nhỏ gần nhà. Tuy nhiên cậu lại bán giá vô cùng rẻ, rẻ hơn nhiều so với những tiệm khác . Vì mặc dù mục đích của cậu là kiếm tiền nhưng cũng vừa muốn giúp những người qua đường giải cơn khát với số tiền ít ỏi. Chỗ cậu bán gần bãi cỏ hằng ngày có khoảng 500 công nhân là việc, những người này chính là khách quen của cậu, nhiều khi cậu còn đãi trà họ miễn phí.

Quảng cáo

Một hôm nọ, có một doanh nhân đi ngang qua do khát nước nên ông ghé vào mua trà. Ông cũng từng nghe đồn về quán trà của cậu thanh niên “khờ khạo” nên đã nói với cậu thanh niên rằng “Ngày mai sẽ có một nhà buôn đem 400 con ngựa đến đây, hãy chuẩn bị trà để họ giải khát”.

Cậu thanh niên nghe vậy liền nghĩ “Ngựa chắc cũng đói, mà ngựa ăn cỏ”. Vậy là cậu bèn nhờ những công nhân cắt cỏ cạnh đó cắt hộ được khoảng 500 bó.

Ngày hôm sau, người bán ngựa tới quầy trà thì phát hiện có rất nhiều cỏ nên đã hỏi mua. Nhưng cậu thanh niên bảo cỏ mọi người cứ lấy cho ngựa ăn vì anh không mất đồng nào cho tiền cỏ. Tuy nhiên, người buôn ngựa chỉ mỉm cười uống trà rồi trả cậu 1000 đồng, sau đó mang 500 bó cỏ rời đi.

Cứ thế, tiếng lành đồn xa, vài năm sau tiệm trà của cậu thanh niên ngày càng nổi tiếng, người khắp nơi đổ về để uống trà giải khát và thăm chàng trai tốt bụng vậy là cậu đã lập nghiệp thành công.

Lời bình câu chuyện “Có đức mặc sức mà ăn”

Câu chuyện “Có đức mặc sức mà ăn” cho chúng ta thấy rằng sự thành công tưởng chừng đến rất dễ dàng với anh thanh niên. Nhưng nếu ngẫm nghĩ kỹ sẽ thấy rằng, vấn đề cốt lõi tạo nên sự thành công ở đây nằm ở sự khoáng đạt, đức tính nhân hậu của chàng trai trẻ.

Co-duc-mac-suc-ma-an-Cau-chuyen-dang-suy-ngam-ve-su-thanh-cong-2

Cuộc sống này là như thế, khi chúng ta cho đi rồi sẽ được nhận lại, mọi vật sinh ra trên đời đều có mục đích của riêng mình, kể cả cành lá, chiếc lá khô nếu biết tận dụng cũng sẽ có giá trị trong đó.

Ngày nay, người trẻ luôn có hoài bão làm giàu nhưng lại muốn giàu một cách nhanh chóng. Cũng không ít người thường xuyên phàn nàn, đổ lỗi vì cha mẹ nghèo nên bản thân mới không có đủ nền tảng để phát triển, lập nghiệp, kinh doanh,…

Nhưng bạn quên một điều rằng, sự thành công chưa bao giờ đến từ những tài sản hiện hữu mà đến từ chính bản thân mỗi người. Nếu chúng ta không ngừng làm việc, không ngừng cống hiến, lại sống chan hòa, quan tâm đến mọi người xung quanh bằng trái tim thiện lương, nhân hậu thì sẽ được đi trên con đường rộng mở đến thành công. Bởi vậy mới có câu chuyện “Có đức mặc sức mà ăn” ra đời để bạn có thể ngẫm nghĩ kỹ hơn về sự thành công trong cuộc đời này.

Xem thêm: Cao quý chân chính không phải là xuất thân mà là sự giáo dưỡng



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: