Bài học từ vị thạc sĩ 98 tuổi – Triệu Mộ Hạc, thạc sĩ lớn tuổi nhất Đài Loan khiến nhiều người phải ngẫm nghĩ: “Trước giờ tôi không mong thăng quan phát tài, chỉ cầu không nợ tiền bạc, không nợ ân tình,…”

Bài học từ vị thạc sĩ 98 tuổi – Triệu Mộ Hạc: Không nợ tiền bạc, không nợ ân tình

Triệu Mộ Hạc sinh năm 1911, nguyên giám đốc Trung tâm Tư vấn Đại học Sư phạm Cao Hùng, Đài Loan. Ở tuổi 98 ông nhận bằng thạc sĩ, đồng thời cũng là thạc sĩ lớn tuổi nhất ở Đài Loan. Trong thời gian này, ông đi làm hơn 4 giờ mỗi ngày và làm việc liên tục trong suốt 2 năm.

Đồng nghiệp cú nói với ông rằng: “Ông sắp chết đến nơi rồi lại còn học máy tính, ông nên dành thời gian nghỉ ngơi đi!”. Ông Triệu khi đó đã 100 tuổi nói: “Nhưng tôi vẫn đang sống mà…”. Triệu Mộ Hạc cả đời nghiêm túc phấn đấu, ngay cả khi đã ở độ tuổi xưa nay hiếm nhưng ông vẫn sống rất rực rỡ và đặc sắc.

Ngày Triệu Mộ Hạc rời khỏi nhà, mẹ ông đã dặn: “Con nghèo phải nghèo cho sạch, xin cơm cũng được nhưng không được nợ nần”. Xin cơm nếu người ta nỡ cho bạn, ít nhất họ cũng tích được đức, nhưng nợ nần chồng chất rồi không trả mới là chuyện xấu hổ nhất. Vì vậy, ông cả đời không bao giờ nợ nần tiền bạc, cũng không nợ ân tình. Người ta nói “vô tình” thì cả người nhẹ nhõm, quả đúng vậy Triệu Mộ Hạc luôn sống rất vui vẻ và yên lòng.

Bai-hoc-tu-vi-thac-si-98-tuoi-Cuoc-doi-khong-no-tien-tinh-1

Triệu Mộ Hạc trước khi đến Đài Loan cũng có cho mình một khoản tiền không nhỏ nhưng sau khi đến Đài Loan đã cho bạn bè mượn 2000 tệ đi làm ăn, nhưng sau đó họ trốn ông cũng không tìm được. Khi đó, tiền tệ rất có giá, lương giáo viên một tháng cũng chỉ có 200-300, một mét đất chỉ cần 18 tệ là mua được rồi. Bản thân Triệu Mộ Hạc khi mất tiền cũng tự cho rằng mình đen đủi, không hề có ý định đuổi tới cùng người bạn kia, bởi lẽ ông là người luôn cởi mở trong chuyện tiền bạc, ông cũng hiểu rằng ai lúc khó khăn chẳng đi vay nhưng phần lớn đều không trả lại.

Triệu Mộ Hạc trước giờ làm việc cho công ty nhà nước, ông luôn nhớ đến lời cha mình: “Làm việc nhà nước mà phát tiền là vô liêm sỉ, làm kinh doanh mà không phát tài là vô năng”. Bởi làm việc trong nhà nước sẽ không lo đói, nhưng nếu muốn phát tài chỉ có thể là tham nhũng mà thôi. Triệu Mộ Hạc từ trước đến nay không cầu phú quý, chỉ mong tiền tiêu đủ mà thôi.

Khi ở tuổi 77, Triệu Mộ Hạc quyết định giữ lại số tiền lương hưu của mình. Trong khi các đồng nghiệp khác thì đem tiền đi đầu tư, muốn tiền đẻ ra tiền, thế nhưng được mấy người có thể phát lên? “Một người nếu không hiểu được bản thân vậy thì sẽ không bao giờ hết khổ”, Triệu Mộ Hạc tự nhận bản thân không có khiếu kiếm tiền, ông biết được giới hạn của mình nên luôn nói: “Nhân viên nhà nước thì biết gì về làm ăn kinh doanh? Tôi không tham lam, chỉ cầu ổn định mà thôi!”

Lúc cháu trai học đại học, Triệu Mộ Hạc lần đầu tiên phát hiện ra đến tiền ăn cơm cũng không đủ. Vì vậy, ông đã xin vay tiền trợ cấp học hành cho con em viên chức, mặc dù không tính lãi, nhưng khi cháu trai học hết đại, ước tính cũng nợ tới 990 ngàn tệ, khi đó thu nhập 1 năm của ông mới chỉ là 160 ngàn tệ, biết trả ra sao? Thật ra, chỉ cần Triệu Mộ Hạc mở lời sẽ có rất nhiều người đồng ý cho ông mượn tiền, nhưng ông thà nợ công ty còn hơn là nợ cá nhân.

Sau này, có một người bạn muốn giúp đỡ, cho ông vay 1500 ngàn tệ đi mua đồng đô la Mỹ vì người bạn trong ngân hàng của cô ấy nói đồng USD sẽ vẫn còn tăng giá, nhưng ông từ chối, người bạn này phải nói mình sẽ lấy lãi, Triệu Mộ Hạc mới đồng ý. Triệu Mộ Hạc sau khi mua đồng USD, đồng USD liền cứ tiếp tục tăng giá, ông nhận thấy cách này có thể được, nên mới dám vay bạn bè, đồng nghiệp vài trăm ngàn tệ nửa, đồng thời luôn bảo đối phương nhất định phải lấy lãi. Hơn nữa, để người cho vay yên tâm, ông để hết những tờ hóa đơn mua USD cho họ giữ.

Cứ như vậy trong vòng 2 năm, Triệu Mộ Hạc vừa lo được tiền học cho cháu, vừa có thể trả được hết nợ.

Triệu Mộ Hạc là người không muốn nợ tiền lại càng không muốn nợ ân tình, vì thế sau khi trả hết nợ ông đã mời những người bạn đã giúp mình đi ăn một bữa lớn, thích ăn gì thì gọi, sau khi ăn xong thì ông còn tặng mỗi người một chiếc nhẫn vàng đem về.

Bài học từ vị thạc sĩ 98 tuổi – Triệu Mộ Hạc: Không làm nô lệ “tiết kiệm”, sống một cuộc đời thoải mái

Cuộc sống của Triệu Mộ Hạc, mỗi tháng chỉ cần 10 ngàn tệ là đủ bởi ông không hút thuốc, không uống rượu, không bài bạc, cuộc sống đơn giản, tự mình nấu cơm, tiền còn thừa, ông sẽ để đó đi hưởng thụ.

Quảng cáo

Vì bạn bè nhiều, tụ tập cũng nhiều nên tất nhiên ma chay, cưới hỏi, lễ tết cũng nhiều. Mặc dù ông sống có một mình nhưng đi ra ngoài ăn uống hay tụ tập cũng đều đem theo 2000 tệ, không ăn uống cũng 2000 tệ, Triệu Mộ Hạc không hề hà tiện hay keo kiệt. “Tôi có một thân một mình, nhưng cũng xem là một hộ, mang nhiều hơn 1000 tệ ra ngoài cũng nghèo không nổi đâu”, ông nói.

Triệu Mộ Hạc không quá mức tiết kiệm, ông hiểu rằng ở độ tuổi của ông thì tiền không còn quan trọng, sức khỏe mới là quan trọng, nên tiêu thì cứ tiêu, hơn nữa phải tiêu một cách hào phóng. Có đồng nghiệp cũ nhìn ông tiêu tiền như vậy thì mới nói ông tháng kiếm được mấy đồng mà sao cứ suốt ngày mời bạn bè, nhưng ông lúc nào cũng cười nói: “Nhưng tôi vẫn đủ dùng mà!”

Bai-hoc-tu-vi-thac-si-98-tuoi-Cuoc-doi-khong-no-tien-tinh-2

Còn đồng nghiệp khác nói ông già rồi, nên tiết kiệm, ông cười nói: “Ôi giời, già thì cũng già rồi, còn tiết kiệm cái gì nữa, nghĩ thoáng ra một chút”. Người ta nói, 70 tuổi mới là bắt đầu, nhưng Triệu Mộ Hạc 70 tuổi đã già rồi: “Sau khi già rồi, tiền không quan trọng, quan trọng là tâm lý đã thỏa mãn.”

Triệu Mộ Hạc sống trước giờ chưa từng ngược đãi bản thân, ông hầu như không có lúc nào sống mà không hài lòng. Thỉnh thoảng ông cũng sẽ nhận lời tham gia một về buổi diễn thuyết hay viết thư pháp, người ta muốn trả ông tiền công hay tiền xe nhưng ông trước giờ đều không nhận, lý do của ông là: “Không phải phiền phức vậy, tôi không có khoản tiền đấy vẫn sống tốt được qua ngày. Tiền ấy mà, đủ sống là được rồi, nhiều quá tôi không cần.”

Triệu Mộ Hạc không đầu tư, cũng không mua bảo hiểm, ông giữ lại một căn nhà nhỏ cho cháu, cảm thấy như vậy là đã đủ, bởi theo công việc để lại cho cháu quá nhiều tiền cũng không phải chuyện tốt.

Bài học từ vị thạc sĩ 98 tuổi – Triệu Mộ Hạc: Tự mình thu xếp cuộc sống, không cần cầu người

Khi còn chưa nghỉ hưu, Triệu Mộ Hạc từng vào viện hai mấy ngày vì phẫu thuật viêm túi mật, ông chỉ xin nghỉ với đơn vị, còn bạn bè xung quanh không biết ông đi đâu, ông không nói vì không muốn người ta đến thăm bệnh.

Ngay cả ngày bị bệnh, ông cũng thấy không cần thiết để cháu trai biết, “Nó có biết cũng vô dụng, chỉ thêm phần lo lắng mệt mỏi mà thôi”. Triệu Mộ Hạc cho rằng, trong một xã hội bận rộn như hiện nay, con cháu chăm sóc ông bà cha mẹ đã không còn là vấn đề nên hay không nên, mà là vấn đề khả năng: “Con cái đều đi làm, không có thời gian chăm sóc bạn, cũng không thể cứ xin nghỉ mãi được. Ở bệnh viện đã có bác sĩ, y tá chăm sóc rồi còn gì.”

Vì thế, lúc bị bệnh ông cũng không muốn phiền ai bên cạnh mình, ông nghĩ “Có người ở cạnh thì vẫn cứ yếu, đến lúc chết thì vẫn phải chết mà thôi.”

Ở độ tuổi gần 100 xưa nay hiếm, thế nhưng Triệu Mộ Hạc sống một mình, vẫn tự mình lo liệu cuộc sống rất tốt. Từ chuyện lớn tới nhỏ ông đều tự mình đảm đương, nếu có khách đến chơi nhà, ông vẫn có thể xuống bếp làm vài món ăn để mời khách.

Bất kể là sinh lão hay bệnh tử, Triệu Mộ Hạc cũng không muốn gây ra thêm rắc rối cho người khác, ông luôn quan niệm rằng: “Trước giờ chưa bao giờ mong muốn thăng quan phát tài, chỉ hi vọng không nợ tiền bạc, không nợ ân tình, không cần cầu người, không phải cúi đầu trước ai, cũng không hổ thẹn với trời đất…”

Xem thêm: Vợ chồng đối đãi nhau như khách – Câu chuyện nhân văn về đạo nghĩa vợ chồng



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: