Dù Thần Phật biết rằng con người đang ở trong đại nạn không thể tránh khỏi, nhưng họ vẫn để lại một con đường sống, chờ đợi những hữu duyên.

Vào những năm đầu của Đồng Trị nhà Thanh ( 1862-1875 ), Vân Nam gặp phải đại nạn, đạo tặc đi đến đâu, giết người như cỏ rác, xương ngổn ngang hoang tàn, thành phố lớn phồn hoa một thời giờ đã đổ nát. Sau khi hỗn loạn được giải quyết, người dân rất nghèo, họ chỉ che thân bằng quần áo rơm và sống trong những túp lều tranh, họ đang chuẩn bị để làm sạch môi trường và giành lại cuộc sống mới, nhưng một đại dịch hạch đã xảy ra.

Thời gian đầu, chuột trong nhà chết không rõ nguyên nhân, ở kẽ nứt tường, góc trần, thối rữa, bốc mùi hôi thối, người ngửi thấy mùi chuột chết thì không bị bệnh.

Bệnh dịch có triệu chứng rất dữ dội, đầu tiên trên thân người là nổi lên một cục cứng màu đỏ, sờ vào thì vô cùng đau đớn, sau đó toàn thân nóng ran, thần trí mơ hồ, nói lăng linh tinh, có người sẽ chết ngay, có người một vài ngày sau mới chết, tìm thầy thuốc giỏi cũng không chữa được.

Nếu một khối u bị cắt bỏ đi, thì một khối u khác xuất hiện ở những nơi khác trên cơ thể, chỉ một hoặc hai trong số hàng nghìn người may mắn mới sống sót.

Khi dịch bệnh đang lan rộng, nhiều người dân có thể thấy rất nhiều quỷ lửa vào ban đêm, họ đi thành từng nhóm, khi đi đến gần thì nghe thấy tiếng chiêng, tiếng trống, tiếng chuông, tiếng kèn, tiếng vó ngựa, tiếng đàn cọ xát. Vào lúc có ánh trăng mờ ảo, có thể thấy cờ bay phấp phới.

Khi ấy, có người đột ngột ngủ gục bên vệ đường, mấy hôm sau mới tỉnh dậy, sau khi tỉnh dậy thì tả rằng trong mộng tình cờ gặp binh mã đi qua, bị bắt mang vật tư đến chỗ nào rồi đó mới được trở về nhà.

Cũng có người tỉnh lại mô tả, ở trong mơ mà được giao nhiệm vụ truyền một bài lệnh, trên bài lệnh có viết những chữ lớn: “Có vị quan nào đó dẫn theo binh lính đi đến chỗ nào đó để làm việc gì đó”. Vài ngày sau, những khu vực được những người này nhắc đến đều bị dịch bệnh hoành hành, cướp đi sinh mạng vô số người.

Dịch bệnh đầu tiên bắt nguồn từ nông thôn, sau đó lan ra thành phố, chỉ cần một người trong một gia đình bị ốm, hàng chục gia đình xung quanh phải nhanh chóng dời chỗ để thoát thân, lo rằng không kịp. Mặc dùng vậy, nhưng rất nhiều người đã không kịp thoát, bên đường xác chết la liệt. Cũng có nhà chết gần hết, thôn xóm tang hoang, nhà nhà vắng vẻ.

Như Lão Tử đã nói: “đội quân đi đến đâu, chỉ có cỏ dại mới sống được”. Thật kỳ lạ, vào những năm Hàm Phong thứ 89, cây mận không kết trái mà thay vào đó là những quả dưa, và cây Tử kha hoàn toàn không kết trái mà thay vào đó là những quả giống như đậu. Một số người coi nó như một thứ mới lạ, và đã hái “dưa mận” và “đậu tử kha” đem về cất trữ.

Sau đó lại xảy ra đại dịch, trăm phương thuốc đều không có tác dụng, lúc đó người ta mới nhớ đến “dưa mận” và “đậu tử kha” là hai loại quả chưa bao giờ thấy, khi trời đất có dị vật như vậy thì nhất định có dụng ý, chính là xem có thể dùng thứ đó trị bệnh được không, quả nhiên không ngờ lại có thể trị được bạo bệnh. Lúc đó, không có nhiều người lấy, có người coi như là báu vật.

Vài năm sau đó, không có dịch bệnh như vậy nữa, và “ dưa mận” và “đậu tử kha” không bao giờ được nhìn thấy nữa. Điều này cho thấy lòng nhân từ của Thần linh. Thần linh biết rằng con người khó tránh khỏi kiếp nạn, nhưng trong kiếp nạn mà cấp cho con người một con đường sống, đợi người hữu duyên hái dị quả để thoát tai ương.

Ngày nay, đại dịch đã giết chết vô số người, y thuật mà người hiện đại tự hào cũng không thể khống chế được, tác giả tin rằng lòng nhân từ của Thần linh từ xưa đến nay không thay đổi, và lối thoát có thể ở ngay bên cạnh chúng ta, chỉ chờ đợi chúng ta tĩnh tâm quan sát thế giới, minh tỏ thiện ác sẽ thoát khỏi tai ương.

Nguyệt Hòa dịch
Theo Secretchina

Xem thêm



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: