“Sự công bằng” là câu chuyện đơn giản nhưng vô cùng sâu sắc, giúp bạn nhận ra được thế nào là sự công bằng thực sự ở xã hội này!

Một giáo sư kinh tế ở một trường Đại học cho biết ông chưa từng đánh trượt sinh viên nào nhưng đã từng đánh trượt cả một lớp. Lớp đó kiên quyết cho rằng một xã hội có hình thái tổ chức hoàn hảo là một xã hội có sự công bằng, không ai giàu và cũng không ai nghèo, đó là một cách cân đối tuyệt vời.

Thế là vị giáo sư nói: “Được rồi, vậy lớp mình sẽ tiến hành thí nghiệm về sự công bằng đó. Tất cả các điểm sẽ được tổng hợp lại và chia đều ra, mọi người sẽ nhận được điểm như nhau, như thế sẽ không ai bị trượt và cũng không ai được A cả”.

Su-cong-bang-cau-chuyen-sau-sac-tu-mot-vi-giao-su-2

Sau bài kiểm tra đầu tiên, mức điểm trung bình cho cả lớp là B. Những sinh viên chăm chỉ rất buồn, còn những sinh viên lười nhác thì lại rất vui mừng.

Qua bài kiểm tra thứ hai, những sinh viên lười thậm chí còn lười hơn, còn những sinh viên chăm chỉ thì quyết định rằng họ cũng chỉ nên học ít thôi. Thế là điểm trung bình cho bài lần hai là D, không khí của lớp trầm xuống, không ai vui cả.

Đến bài thứ ba, điểm trung bình là F. Mức điểm không những không tăng lên mà còn thấp xuống, các cuộc tranh cãi, buộc tội cứ thế nổ ra, mọi người ai nấy cũng đều khó chịu và không ai muốn học để người khác có lợi.

Đến cuối cùng, tất cả đều trượt và ai cũng ngỡ ngàng. Giáo sư nói với họ rằng: “Thông qua kết quả những bài kiểm tra thì các bạn có thể dễ dàng thấy được, kiểu gì thì kiểu xã hội mà các bạn đang mong muốn cũng rất khó để thành hiện thực, vì dù ý tưởng hấp dẫn nhưng khi đưa vào thực thi thì chẳng ai còn động lực để làm việc nữa”.

Quảng cáo

Su-cong-bang-cau-chuyen-sau-sac-tu-mot-vi-giao-su-3

Cuối cùng vị giáo sư tổng kết: “Bạn không thể làm người nghèo giàu lên bằng cách khiến người giàu nghèo đi. Người không phải làm gì vẫn được hưởng trong khi người phải làm thì không được hưởng gì. Chính phủ không thể cho ai cái gì mà không lấy thứ đó từ người khác. Khi một nửa dân thấy rằng họ không cần làm gì vì sẽ có nửa khác làm cho, còn nửa còn lại thì sẽ nghĩ họ làm cũng chẳng ích gì vì sẽ bị kẻ khác đoạt mất, đó chính là khởi đầu của sự kết thúc cho mọi xã hội!”

“Không ai có thể gia tăng sự giàu có bằng cách chia đều nó ra”, vị giáo sư nói thêm.

Không nên khó chịu về việc chênh lệch giàu nghèo của một xã hội nào đó mà hãy hỏi xem ở xã hội đó người nghèo có đủ sống không? Chất lượng cuộc sống của người nghèo có thực sự là một cuộc sống dành cho con người không? Khi ốm đau bệnh tật có được chữa trị tận tình không? Và hãy tiếp tục hỏi xem những người giàu có thì “cái giàu” của họ có xứng đáng không? Họ giàu bằng công sức, đầu óc của họ hay bằng sự gian lận, bất chính, phi pháp, ô dù?

Ở xã hội đó, cơ hội đỗ đạt, thăng tiến có công bằng cho tất cả mọi người không? Và điều quan trọng nhất là luật phát và chính sách ưu đãi của nhà nước phải công bằng với tất cả, không phân biệt giàu nghèo, nghề nghiệp, địa vị,… trước pháp luật ai cũng bình đẳng như ai.

Còn quan điểm của bạn thế nào về sự công bằng của xã hội?

Xem thêm:Buổi hẹn với người đàn bà khác – Câu chuyện nhân văn xúc động



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: