“Sự cố chấp cứu một mạng người” là câu chuyện ngắn về hành động của vị hòa thượng trẻ cho chúng ta nhận ra một bài học quan trọng trong cuộc sống.

Câu chuyện “Sự cố chấp cứu một mạng người”

Một hôm, đại hòa thượng và tiểu hòa thượng cùng xuống núi để vào thị trấn mua một ít lương thực cần thiết đủ dùng trong một tuần cho chùa. Mà muốn vào thị trấn thì chỉ có hai con đường. Một đường phải đi rất xa, nếu chọn đi con đường này phải vượt qua một ngọn núi lớn, lội qua một con suối nhỏ, chung quy thời gian cả đi và về phải mất gần một ngày. Còn con đường còn lại thì chỉ cần men theo đường núi, sau đó băng qua một con sông là đến được thị trấn. Nhưng trên con sông ấy chỉ có một chiếc cầu độc mộc cũ kỹ, đã lâu không được tu sửa nên chưa rõ bao giờ cầu sẽ sập.

Đại hòa thượng và tiểu hòa thượng tất nhiên đã chọn đi con đường ngắn. Dù sao con đường kia cũng quá xa, mất cả một ngày đường mới trở về chùa, vừa tốn sức lại vừa mất thời gian. Thế là cả hai người khoan thai xuống đến chân núi.

Su-co-chap-cuu-mot-mang-nguoi-cau-chuyen-nhan-van-sau-sac-1

Khi đang chuẩn bị đi qua cầu, đại hòa thượng với tính cách tỉ mỉ bỗng phát hiện trên cầu có vài vết rạn nứt nên vội vã nói với tiểu hòa thượng đang vô tư bước: “Đợi đã, e là chúng ta không thể đi qua chiếc cầu này được rồi, hôm nay chúng ta có lẽ phải quay lại đi đoạn đường xa kia thôi”.

Nghe đại hòa thượng nói, tiểu hòa thượng mới để ý thấy vết nứt trên câu cầu, nhưng vẫn chần chừ hỏi lại: “Quay lại ấy ạ? Chúng ta đã đi đến tận đây rồi mà còn quay trở lại sao sư huynh? Chỉ cần bước qua cây cầu này là có thể đến được thị trấn rồi, nếu quay lại đi con đường kia thì bao giờ mới tới nơi. Đệ thấy chúng ta vẫn nên đi tiếp thôi, cây cầu có lẽ vẫn còn chịu được trọng lượng của chúng ta”.

Quảng cáo

Đại hòa thượng biết tiểu hòa thượng tính tình bướng bỉnh, thấy đệ ấy cố chấp muốn qua cầu thì không khuyên nhủ nữa. Chỉ nhanh chân đứng chặn trước tiểu hòa thượng và tiện tay nhặt một hòn đá đập mấy nhát xuống cầu. Sau đó bỗng “ầm”, cây cầu mục nát kia gãy vụn từng khúc rơi xuống dòng nước chảy xiết, sâu đến vài trượng. Thật không ngờ cây cầu lớn như vậy lại không thể chịu nổi vài cái đập nhẹ của hòn đá trong tay đại hòa thượng.

Su-co-chap-cuu-mot-mang-nguoi-cau-chuyen-nhan-van-sau-sac-2

Tiểu hoà thượng lúc này sửng sốt không nói nên lời, sau đó lại thấy may mắn vì mình chưa bước chân lên cây cầu nguy hiểm ấy. Trong lòng cũng thầm thấy xấu hổ vì sự cố chấp, lỗ mãng ngu ngốc vừa rồi của mình.

Trên đường trở về, tiểu hòa thượng vừa biết ơn lại vừa nghi hoặc nói với đại hòa thượng: “Sư huynh, vừa rồi may mà có huynh ném đá dò đường trước, nếu không đệ đã vùi thân làm mồi cho cá rồi. Huynh nói xem sao lúc ấy đệ lại dại dột vậy chứ? Trong đầu chỉ toàn sự cố chấp nghĩ đến sự vất vả nếu quay lại đi con đường dài kia, còn khăng khăng cho rằng đi qua cây cầu này là đến thị trấn mà không nghĩ đến nếu cây cầu mà sập xuống thì làm thế nào”.

Đại hòa thượng bình tĩnh nói: “Chỉ cần dám buông bỏ chấp niệm thì quay đầu làm lại cũng không có gì khó”.

Xem thêm:2 năng lực quan trọng nhất đời người không đến từ sách vở mà đến từ trải nghiệm



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: