Quả cầu lửa từ trên trời rơi xuống, câu chuyện có thật về quả báo
Ảnh: Internet

Những câu chuyện có thật sau đây, xảy ra tại một ngôi làng nhỏ ở quận Văn Đăng, Thành phố Uy Hải, tỉnh Sơn Đông vào đầu những năm 1930. Mẹ tôi thường kể lại để giáo dục chúng tôi. Cả hai câu chuyện xảy ra đều có liên hệ với gia đình chúng tôi.

  1. Quả cầu lửa từ trên trời rơi xuống

Vợ chồng Ông Bác tuyệt vời của tôi xuất thân từ một gia đình giàu có, sở hữu một ngôi nhà và một mảnh đất. Nhưng họ không có con. Tuổi đã cao, đôi vợ chồng già tưởng chừng không còn ai chăm sóc vì không con cái cũng như người thừa kế khối tài sản lớn của gia đình. Trong khi đó, cháu trai của hai bác, Shuanzi, đã trở về từ Hồng Kông cùng vợ. Shuanzi không hiểu lắm về cuộc sống ở Hong Kong nên quyết định trở về quê hương của mình. Anh không còn nơi nào để sống nên vợ chồng Ông Bác đã nhận Shuanzi làm con để chăm sóc đôi vợ chồng già đến cuối đời.

Sau ba năm, Ông cụ qua đời để lại người vợ già của mình với vợ chồng Shuanzi. Bà cụ bị ốm nên không làm được nhiều việc. Cháu trai bà và vợ anh ta khinh thường bà. Họ không sưởi ấm chiếc giường cho bà trong suốt mùa đông và chỉ cho bà ăn đồ nguội. Sau đó, họ thậm chí còn không cho bà ăn đồ nguội. Kết quả là bà già phải chống gậy và mang giỏ đi xin ăn. Nếu cháu trai và vợ nhìn thấy bà khi bà trở về nhà, họ sẽ lấy giỏ và ném ra sân. Gà, vịt, ngỗng và chó sẽ tranh giành thức ăn. Sau đó, bà già sẽ thả cây gậy và chạy ra nhặt thức ăn cùng với gà, vịt, ngan và chó. Trong một lần như vậy bà cụ đã bị ngã và tử vong ngay sau đó.

Không lâu sau khi bà cụ qua đời, một ngày nọ, một quả cầu lửa lớn bất ngờ từ trên trời rơi xuống căn nhà họ ở. Căn nhà bốc cháy ngay. Trong lúc nguy cấp, hai vợ chồng đã nhanh chóng kịp chuyển hộp Long Não ra ngoài, còn những đồ vật khác cháy thành tro cùng với ngôi nhà (lúc đó nhiều người chứng kiến ​​cảnh tượng này). Mẹ tôi nói rằng, thoạt đầu họ rất vui khi thấy hộp Long Não không sao vì tất cả những thứ quý giá của gia đình đều có trong hộp này. Sau khi lửa tắt, chiếc hộp hoàn toàn ổn, nhưng khi mở hộp, mọi thứ bên trong đã biến thành cát bụi. Họ đã chết lặng. Không lâu sau, vì quá đau buồn và tiếc của vợ Shuanzi đã qua đời.

Vào những năm 1960, mẹ tôi về quê để gặp Shuanzi. Nói về mối quan hệ gia đình, tôi phải gọi Shuanzi là Bác. Bác vừa nghèo vừa ốm đến nỗi cuộn mình trên chiếc giường ọp ẹp với tấm chiếu che nửa người. Bác dường như rất đau khổ.

  1. Bệnh phong có thể nhìn thấy

Câu chuyện này cũng do mẹ tôi kể lại để giáo dục chúng tôi. Đó cũng là một câu chuyện của quê hương chúng tôi. Vào những năm 1930, bệnh phong lan rộng ở Trung Quốc. Một người cô của gia đình chúng tôi mắc bệnh phong và bị chồng đuổi ra khỏi gia đình. Cô chỉ có thể trở về nhà của chính mình. Cô có một anh trai và một em trai. Cả hai đều đã có gia đình. Anh trai của cô đã có ba đứa con và Anh là người hoạt bát khá thoải mái. Em trai cô có bảy người con nhưng sống trong cảnh nghèo khó do đông con. Vì vậy, cô đã lựa chọn đến trú nhờ nhà anh trai của mình.

Khi anh trai cô nhìn thấy cô, anh đã không cho cô vào nhà. Anh nói với cô rằng cô không thể đến nhà anh, sẽ lây nhiễm bệnh cho bọn trẻ. Anh ta mạnh tay đẩy cô ra ngoài, để cô đến nhà của người em trai để cô ở lại. Cô đến nhà người em trai, vì nhà nghèo nên không có đủ chăn bông để đắp khi ngủ, cô đã phải ngủ chung với các cháu trai và cháu gái trên cùng một chiếc giường và dùng chung chăn bông với các cháu. Cô đã ăn và làm mọi thứ với bọn nhỏ. Sau này, những người con của anh trai cô đều mắc bệnh phong, tuy nhiên thật ngạc nhiên những đứa con của người em trai cô không bị ảnh hưởng gì cả.

Mẹ tôi thường nói rằng ông trời có mắt! Ông trời đang quan sát những gì mọi người đang làm. Do đó, bệnh phong có thể nhìn thấy.

Đức Phật dạy rằng “Thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo” con người ở hiền sẽ gặp lành, sống bạc ác ắt gặp tai ương, đây là quy luật nhân quả của trời đất, không thể sai chệch. Con người chúng ta hôm nay do ảnh hưởng của hình thái chính trị, xã hội, của giáo dục các cấp học sai lệch một cách nghiêm trọng, dẫn đến mọi người đều suy nghĩ lệch lạc, thậm chí đi ngược với đạo lý, cho nên rất nhiều người hoàn toàn không còn tin tưởng vào những lời răn dạy của người xưa, thậm chí của Thần, Phật, bài xích các truyền thống văn hóa tốt đẹp của dân tộc, do đó đạo đức xã hội ngày nay đã xuống cấp nghiêm trọng, gần như không còn bất cứ ước thúc đạo đức nào nữa.

Quả cầu lửa từ trên trời rơi xuống, câu chuyện có thật về quả báo
Ảnh: Internet

 Điều đó vô cùng nguy hiểm, không chỉ cho xã hội mà còn cho chính bản thân cá nhân đó. Vũ trụ là có pháp lý, làm điều xấu hoặc hành ác sẽ bị báo ứng, nếu không bị ngay kiếp này, thì kiếp sau phải trả, điều đó rất đáng sợ. Chỉ có thành tâm hối cải, nguyện sửa chữa lỗi lầm, nhất tâm hướng thiện, tu sửa bản thân, tìm về chính đạo, nâng cao đạo đức, coi trọng luân thường đạo lý mới có thể giúp chúng ta thoát khỏi những loạn tượng rối ren của xã hội ngày nay.

Biên dịch Kiên Tấn
Theo pureinsight.org

Xem thêm



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: