Hiện nay nhiều quốc gia chủ trương trồng rừng, vì nó có thể đem lại nhiều lợi ích. Để cải thiện môi trường, trồng rừng có thể làm tăng diện tích xanh và hấp thụ một lượng lớn khí độc hại để làm cho không khí trong sạch hơn. Đối với bản thân người dân, nhiều loại cây có giá trị kinh tế cao, còn có thể tạo thu nhập cho bản thân.

Người xưa cũng nhận thấy tầm quan trọng của việc trồng cây xanh và thường trồng một số cây xanh trong sân nhà. Và để bảo vệ một số loài cây, một số câu nói phổ biến đã được đúc kết như: Nghèo cũng không chặt ba loại cây, con cháu sẽ được bảo vệ. Vậy 3 loại cây mà người xưa nói là gì, và tại sao người xưa lại cho rằng nhà có 3 loại cây này thì con cháu có thể gặp nhiều may mắn?

Tóm tắt sơ lược về ba loài cây này: Một loài là cây hoa hoè; một loài nữa là cây du. Cây du là cây thích ánh sáng nhưng không thích nắng gắt, thích khí hậu ấm áp ôn hòa, có khả năng chịu khô hạn và đất bạc màu nhất định; thứ ba là cây liễu.

So với những loại cây ăn quả dễ cho thu nhập hiện nay thì có vẻ như ba loại cây này không có giá trị gì, nhưng thời xa xưa, sự tồn tại của ba loại cây này không chỉ có tác dụng cải thiện môi trường sống của con người mà còn giúp con người vượt qua cơn nguy kịch ở thời điểm quan trọng.

Lấy ví dụ về cây hoa hoè có sức sống mãnh liệt, chỉ cần có đủ nước là cây có thể sống được mà không cần chăm sóc gì thêm. Sau khi cây nở hoa tỏa ra mùi thơm quyến rũ, sẽ khiến người ta sảng khoái sau khi ngửi hương thơm này. Chất lượng không khí của các bãi có trồng cây hoa hoè có thể được cải thiện đáng kể, đó là lý do tại sao nhiều trang trại chọn trồng loại cây này.

Người xưa cũng mê tín, họ còn gọi cây hoa hoè là cây phát lộc,  từ đặc điểm của cây có thể thấy nó gồm có mộc và ma. Khi đó, người ta tin rằng có ma và Thần trên cây, nếu chặt cây thì Thần sống trên cây đương nhiên không thể yên ổn và nhất định sẽ trả thù người chặt cây hoặc chủ bãi. Vì lo sợ, nhiều người dân vẫn bất chấp chặt bỏ cây.

Một lý do quan trọng khác khiến người xưa không chặt cây hoa hoè  là vì nó có thể giúp họ sống sót qua nạn đói. Đối với người hiện đại, cây phát lộc tưởng như không liên quan gì đến thực phẩm, nhưng quả thật nhiều bộ phận của cây phát lộc đều có thể ăn được. Về hương vị thì không thành vấn đề, suy cho cùng, đó là chính sách tốt nhất để lấp đầy bao tử trong thời kỳ đói kém. Lá cây có thể dùng để giải khát, tránh cho nạn nhân chết đói, vỏ cây cũng có thể làm thức ăn. Nếu đồ ăn trong nhà bị hết, cây phát lộc ngoài sân sẽ trở thành vị cứu tinh cuối cùng của cả nhà.

Loại cây thứ hai mà người xưa không muốn chặt là cây du, lá cây du thường được gọi là cây du tiền, dư tiền. Ngoài tên hay lá cây du cũng ngon, nhiều bạn khi còn nhỏ ở quê có lẽ đã từng ăn lá cây du tươi. Vị hơi ngọt, không chỉ thanh mát mà còn là một món ngon hấp dẫn.

Nếu thời xưa có nạn đói, người xưa cũng có thể hái cây du tiền về phơi khô làm thức ăn, so với lá cây du thì lá cây duối tốt hơn nhiều. Vỏ của cây du cũng có thể ăn được và có thể được dùng làm thực phẩm trong thời kỳ đói kém. Vỏ cây du cũng có thể dùng làm thuốc chữa bệnh, nhiều người khi không có khả năng đi khám bệnh đã dùng vỏ cây du để đun thuốc chữa bệnh. Mục đích của người xưa khi không muốn chặt cây du là để loài cây này tiếp tục mang lại lợi ích cho các thế hệ mai sau, giống như sự phát triển bền vững ngày nay.

Cây thứ ba không bị đốn hạ là cây liễu, khác với cây du. Lá và vỏ cây liễu không thể ăn được, cũng không thể dùng để giải cơn đói trong thời kỳ đói kém. Nhưng cây liễu còn có một công dụng tuyệt vời khác đó là làm đẹp cho môi trường, nhất là vào đầu xuân khi các cây khác chưa nảy mầm thì cây liễu lại ra nụ xanh đầu tiên, tô điểm thêm cho môi trường ở địa phương. . Cành dương liễu cũng có thể rủ xuống đung đưa theo gió, như thể cô gái xinh đẹp đang múa uyển chuyển trông càng thêm xinh. Trong thời cổ đại, nhiều nhà thơ đã bị thu hút bởi vẻ đẹp của cây liễu và làm thơ về nó. Vì vậy, ngoài sự cân nhắc về mặt thẩm mỹ, người xưa rất ngại chặt cây liễu.

Người xưa còn cho rằng cây liễu có tác dụng xua đuổi tà ma, theo truyền thuyết thì tà ma rất sợ cành liễu bị đánh. Nếu nhúng một cành dương liễu vào nước và đập vào mặt tà ma, tà ma sẽ tự nhiên thoát ra ngoài. Trong thần thoại, chiếc lọ trên tay của Bồ tát Quán Thế Âm cũng là cây dương liễu, điều này khiến người ta tin rằng cây liễu có thể xua đuổi tà ma.

Tất nhiên, trong xã hội hiện đại, với sự tiến bộ của công nghệ. Những điều mê tín cổ xưa đó không còn được phát huy, nhưng ba cây này quả thực đã có rất nhiều vai trò trong thời cổ đại hàng nghìn năm.

Mọi người yêu quý ba cây này và biết những gì họ làm, và câu tục ngữ này được tạo ra vì lợi ích của thế hệ tương lai. Bằng cách này, nó nói với các thế hệ tương lai không được phá hủy của cải trong tương lai chỉ vì lợi ích nhất thời, và nó cũng cảnh báo con người hiện đại về phía không được phát triển tự nhiên thiếu kiểm soát, nếu không phát triển bền vững sẽ trở thành một cuộc nói chuyện suông.

Từ Thanh biên dịch
Theo Baidu

Xem thêm



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: