“Người chồng nhặt” là câu chuyện ngắn ý nghĩa khiến người ta không khỏi cảm thán về tấm lòng rộng lượng của người đàn bà chèo đò nghèo. Người phụ nữ ấy không chỉ đưa khách sang sông, còn đưa cả những người khốn cùng tới một bến đỗ khác để làm lại cuộc đời….

Câu chuyện “Người chồng nhặt”

Hắn cùng đường rồi, chẳng biết phải đi đâu. Con sông mùa mưa cuồn cuộn chảy trước mặt hắn. Bến sông vắng teo, tầm này cũng chẳng có mấy khách qua sông. Con đò máy nằm nghỉ ngơi thong thả hóng gió trên bến như thách thức và giễu cợt hắn.

Loạn quanh mãi cuối cùng hắn cũng đành chui vào cái quán ở bên sông. Quán vắng teo, đìu hiu và nghèo nàn, chỉ có vài ba gói bánh, chiếc tủ bé xíu với ba gói thuốc lá rẻ tiền. Lọ kẹo lạc vài ba hòn vôi nằm kênh kiệu chỉ muốn đè bẹp vài cái kẹo lạc gầy.

Hắn lí nhí xin phép bà chủ quán để ngồi nhờ. Hắn đói, đói đến rã rời thiên địa, đói hoa cà hoa cải đom đóm bay đầy hai con mắt. Hắn chẳng muốn nhớ Hải Phòng tỉnh, Thủy Nguyên huyện, BK xã, Cây Bàng thôn quê hắn nữa. Hắn cũng chẳng muốn nhớ đến cái nguồn cơn vỡ nợ, tan cửa nát nhà để hắn phiêu bạt thế này.

Bà chủ quán bê mâm cơm nhỏ đặt ngay cái chõng trong quán, gần ngay chỗ hắn ngồi. Mùi cơm thơm như thúc vào cái dạ dày rỗng của hắn. Mùi mắm mùi cá làm hắn càng thêm hoa mắt, bụng càng réo cồn cào dữ dội.

“Cậu ăn đi, ăn cho no đi. Ai cũng có lúc lỡ độ đường, cứ ăn rồi nằm đây nghỉ ngơi cho lại sức”, bà chủ nói.

Hắn chẳng có đường nào để đi và có đi thì cũng chẳng biết đi đâu. Loanh quanh bến sông này mấy hôm rồi, hắn tạm thời thay bà chủ đò chở khách qua sông.

Nguoi-chong-nhat-cau-chuyen-xuc-dong-ve-nhung-phan-doi-cuoi-day-1

Một đêm mưa gió, hắn không thể nằm mãi ở cái quán ba bề bốn bên thênh thang mưa gió được. Thế là hắn thành người chồng nhặt bất đắc dĩ của bà lái đồ xấu mã hơn hắn vài ba tuổi, chỉ với mỗi câu nói: “Cơm xơi hồi hộ mãi rồi, mỡ đây xơi nốt đi rồi ở lại đây cho hết đoạn đời bần hàn, sau đó muốn đi lúc nào cũng được”.

Hàng ngày người ta thường hay đi đò từ làng Lâm sang bên thành phố. Người đàn bà cả đời làm nghề lái đò trên khúc sông này, gần 50 tuổi nhưng chưa có nổi lấy một mụn con. Chị ta bảo cũng có vài ba mảnh chồng, nhưng toàn đi nhặt. Những thằng đàn ông tự đẩy mình đến bước đường cùng, không nhà không cửa, không tiền bạc, không chốn dung thân, lưu lạc đến bến sông này. Chị ta nhìn thấy sự vất vưởng, chán ngán trong những thân xác rã rời và tuyệt vọng trong ánh mắt ấy, nên dang tay nhặt về làm chồng mà chẳng mảy may toan tính thiệt hơn gì.

Quảng cáo

Hắn ngày ngày lái đò đưa khách qua sông. Lúc rảnh rỗi thì vá víu tay lưới nhỏ đi thuyền nan kiếm vài con cá, khi thì buông mồi bên bến sông để câu. Chị lái đò có tí hơi giai, đỏ da thắm thịt hơn đôi chút. Người đàn bà có chút tình tự nhiên da dẻ nhuận, ngực cũng căng mẩy sau lần áo. Những cái nốt rỗ huê trả lời cho câu hỏi vì sao chị chẳng có con rồi.

Khách qua sông đa phần là người ở mấy xã lân cận, ai cũng biết chị lái đò. Nhưng chẳng mấy ai thắc mắc về chuyện chị đang ở một mình rồi bỗng đâu lại có chồng, bỗng đâu lại sống một mình hoặc chuyện thay đổi nhân sự nhà chị. Chắc họ nghĩ một người đàn bà dám một mình sống trong căn nhà nhỏ bé sát đầu sóng ngọn gió, một mình dám chèo chống con đò, đêm hôm cứ khách gọi là đưa sang sông thì chẳng có gì là chị không dám.

Nguoi-chong-nhat-cau-chuyen-xuc-dong-ve-nhung-phan-doi-cuoi-day-2

Hắn trở thành người chồng nhặt, ở với chị được hai năm. Một buổi chiều mưa gió, lúc hắn đang kéo vó bè cách bến sông vài trăm mét thì nghe tiếng chị gọi nhà có khác. Thế là lấy con cá vược hắn kéo được chiều nay làm mồi nhậu cho cả ba người là hắn, chị lái đò và người đàn ông đầu trọc húi.

Sau chung rượu khai vị, chị lái đò giới thiệu hắn với người khác đầu trọc húi kia: “Anh Hùng, mừng anh đã ra tù. Thôi bắt đầu từ đây chúng ta sẽ làm lại một trang đời mới nhé. Đây là Tuấn, chồng em mới nhặt sau khi anh đi tù được 8 năm. Tuấn cũng như anh, khốn cùng và không còn đường để đi. Trước khi anh đi em đã nói rồi, anh về em sẽ nhặt anh lại…”.

Hai người chồng nhặt của chị lái đò bữa đó say lúy túy. Đêm nay hắn lại ra quán nằm trên cái ghế dài như ngày đầu cách đây 2 năm hắn mới lạc đến đây. Chỗ hắn nằm bên chị lái đò đêm nay để cho anh chồng cũ mới ra tù của chị.

Chuyến đò đầu tiên sáng hôm sau do người đàn ông mới ra tù lái. Hắn vừa buộc lại mấy thanh tre trên mái quán, vừa bảo chị lái đò lát nữa hắn sẽ sang sông vào thành phố tìm việc. Lòng hắn nhẹ thênh khi ngoảnh lại nhìn căn nhà lá, nhìn cái quán gió và nhìn chị lái đò. Hắn thầm tạm biệt cái ga xếp trong hành trình đời mình.

Người chồng nhặt mới ra tù của chị lái đò đưa hắn qua sông. Anh ta điềm nhiên dúi vào tay hắn cây vàng và bảo với hắn là hãy cầm lấy để bắt đầu lập nghiệp. Anh ta bảo hắn hãy đối diện hoặc trả giá chứ đừng trốn tránh. Anh ta cũng như hắn thôi, giờ cũng mới bắt đầu lại sau 10 năm trả án trong tù vì tội giết vợ mình. Chính chị lái đò đã nâng đỡ và nhặt anh ta lên từ trong tăm tối. Anh ta bảo, chúng ta những người chồng nhặt nợ người đàn bà này cả ân tình và tiền bạc. Cả đời chị lái đò đưa khác sáng ông ki cóp cũng chỉ mang tiền bạc đi nuôi cơm tù và cho những người chồng nhặt của chị để làm vốn liếng làm lại cuộc đời thôi…

Tác giả: Loan Ngẫn

Xem thêm: Mối tình tuổi xế chiều – Câu chuyện ý nghĩa sâu sắc



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: