“Người ăn xin và chiếc cần câu cá” là câu chuyện ngắn ý nghĩa, ở đời chuyện thành bại, được mất phụ thuộc rất lớn vào thái độ sống của ta. Có người có tài, học thức cao song vẫn không thành công. Ngược lại có những người rất bình thường, nhưng thành công lại mỉm cười với họ.

Câu chuyện “Người ăn xin và chiếc cần câu cá”

Chuyện kể rằng, ở làng chài nọ có một anh thanh niên đang đi câu cá. Trên đường đi, anh gặp một người ăn xin sắp chết đói. Thương tình nên anh bắt trong giỏ cá của mình một con cá lớn, đưa cho người ăn xin. Người ăn xin liền nướng con cá lên ăn và thoát được cơn đói.

Anh thanh niên trong lòng vui vẻ đi về, gặp anh bạn hàng xóm liền hào hứng kể lại việc tốt mình đã làm được. Nhưng anh bạn hàng xóm lắc đầu, bảo rằng anh làm như vậy chưa chắc đã tốt, nói: “Không chỉ cho cá, cậu nên cho người ăn xin cần câu để ông ta tự mình kiếm sống. Không tin, ngày mai cậu đi qua đó sẽ lại thấy người ăn xin vẫn bị cơn đói hành hạ”.

Ngày hôm sau, anh thanh niên rủ anh bạn hàng xóm đi câu cá cùng. Khi trở về, quả nhiên hai người lại gặp người ăn xin bên vệ đường. Lần này, anh thanh niên cho người ăn xin cá, còn anh hàng xóm thì cho người ăn xin cần câu. Thế là cả hai người trở về trong tâm trạng vui vẻ vì đã làm được một việc tốt.

Nguoi-an-xin-va-chiec-can-cau-ca-cau-chuyen-nhan-van-sau-sac-

Trên đường về, hai người gặp một anh bạn khác cùng xóm. Cả hai hào hứng kể lại câu chuyện vừa rồi cho anh bạn nghe, nhưng chỉ nhận về cái lắc đầu. Anh hàng xóm kia nói: “Các cậu làm vậy chưa ổn, cho người ăn xin cần câu rồi, nếu không chỉ cho ông ta cách câu thì ông ta cũng chẳng thể câu được cá. Ngày mai trở lại, các cậu sẽ thấy người ăn xin vẫn bị đói thôi”.

Ngày hôm sau, cả ba người cùng đi câu cá. Khi trở về, đúng như lời anh hàng xóm kia nói, cả ba người gặp lại người ăn xin. Ông ta đang nằm cạnh chiếc cần câu bên vệ đường, cả người thoi thóp vì đói. Thế là anh thanh niên lại cho người ăn xin cá, anh hàng xóm này sửa lại cần câu, còn anh kia thì cẩn thận dạy người ăn xin cách câu cá. Sau đó, cả ba trở về trong tâm trạng đầy hưng phấn, họ tin chắc rằng, từ nay ông ấy sẽ không sợ bị đói nữa.

Trên đường về, cả ba người gặp một lão ngư trong làng, người đã gắn bó cả đời với biển. Sau khi nghe câu chuyện, lão ngư ngẫm nghĩ một lát rồi lắc đầu nói: “Các cậu đã làm đúng, nhưng lão nghĩ chưa đủ. Lão sợ thiếu một điều cóc lẽ còn quan trọng hơn cá hay cần câu. Các cậu chỉ cho người ăn xin công cụ, kỹ năng, phương pháp, nhưng lão nghĩ người ăn xin kia vẫn sẽ đói, các cậu có biết tại sao không?”

Quảng cáo

Ba người lắc đầu. Thế là lão ngư chậm rãi nói: “Thứ nhất, người ăn xin làm nghề này nhiều năm, nó đã ngấm vào máu và trở thành thói quen của ông ta. Trong đầu ông ấy không có khái niệm tự đi kiếm cơm cho mình, mỗi buổi sáng thức dậy việc đầu tiên ông ấy nghĩ là làm sao để xin được ăn. Nên các cậu cần giúp ông ấy định hình lại suy nghĩ.

Thứ hai, các cậu đều biết, không phải cứ thả mồi xuống là có cá cắn câu, có khi phải mất cả tiếng, thậm chí chẳng được con cá nào. Bài học thứ hai mà ông ta phải học chính là sự kiên trì.

Thứ ba, có một yếu tố cực kỳ quan trọng giải thích việc vì sao cả đời ông ta chỉ đi ăn xin, đó chính là niềm tin. Mấy ngày trước, ta cũng đã trò chuyện với người ăn xin đó một lúc. Ta hỏi ông ấy rằng, sức lực ông dồi dào như vậy, sao không học một nghề gì đó để kiếm sống, nếu muốn ông có thể đi câu cùng tôi. Các cậu có biết ông ấy trả lời sao không?

Nguoi-an-xin-va-chiec-can-cau-ca-cau-chuyen-nhan-van-sau-sac-2

Ông ta nói: “Ông giỏi, tôi không theo ông được. Tôi sinh ra đã mang phận ăn xin rồi. Cha mẹ tôi trước đây cũng làm nghề này, số tôi sinh ra đã khổ sẵn vậy rồi, tôi sẽ chẳng thể làm được việc gì nên hồn đâu”.

Ta thấy rằng, điều người ăn xin này thiếu không phải là công cụ hay kỹ năng, mà ông ta thiếu thái độ sống đúng đắn”.

Ba người thanh niên chưa thực sự tin lời lão ngư nói. Thế là hôm sau cả ba rủ lão ngư đi câu, trên đường về lại gặp người ăn xin vất vưởng bên lề đường. Cả ba thanh niên thấy vậy liền xin lão ngư hãy chỉ cho người ăn xin thái độ sống đúng đắn. Song ông ngần ngại, nói: “Thái độ sống phải được rèn luyện thường xuyên, nhờ sự định hướng, tác động của gia đình, nhà trường, xã hội mà thành. Nó không thể ngày một ngày hai mà có được. Và quan trọng là phải tự thân rèn luyện”.

Xem thêm: Ai rồi cũng phải về với cát bụi – Câu chuyện ý nghĩa sâu sắc cho tuổi già



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: