“Ngẫm lại sự đời” là câu chuyện ngắn giúp ta nhìn nhận lại chính mình để biết yêu thương, chấp nhận bản thân, chấp nhận tuổi già của mình.

Ngẫm lại sự đời, tôi thấy hình như hầu hết chúng ta chẳng bao giờ thực sự sống. Lúc còn trẻ, ta mơ ước tương lai, sống cho tương lai. Nghĩ rằng bản thân phải đặt được cái này cái nọ, có được cái kia mới thực sự là sống. Khi có tuổi, khi đã có được cái này cái nọ cái kia thì ta lại sống cho quá khứ. Nhỏ mong cho mau lớn, lớn mong cho nhỏ lại. Quả là lý thú! Tóm lại, ta chẳng biết quý những giây phút hiện tại.

Một người tuổi 60, tiếc mãi tuổi 45 của mình. Thì khi họ 75, họ sẽ tiếc mãi tuổi 60, rồi khi 80 lại tiếc tuổi 75,… Vậy tại sao ta không nghĩ ta đang ở cái tuổi tuyệt vời nhất trong cuộc đời? Tại sao lại không yêu thích nó, sao cứ mãi bất mãn với nó? Làm như thế có phải tội nghiệp nó không? Ta đang ở cái tuổi nào thì nhất định tuổi đó phải là tuổi đẹp nhất rồi, không thể có tuổi nào đẹp hơn nữa!

Ngam-lai-su-doi-cau-chuyen-nhan-van-sau-sac-1

Còn đối với các vị phụ nữ cũng có khi gạt gẫm mình chút đỉnh như đi giải phẫu thẩm mỹ chẳng hạn. Xóa chỗ này, bơm chỗ nọ. Nhưng rồi, nhức mỏi vẫn cứ nhức mỏi, loãng xương vẫn cứ loãng xương, tim mạch vẫn cứ tim mạch,… thân thể ta cứ tiến triển theo một “lộ trình” đã được vạch sẵn. Nó không cần hỏi han ta, không cần biết ta có “chịu” được không. Mà hình như, càng nguyền rủa, càng bất mãn với nó, nó càng làm dữ. Trái lại, nếu biết yêu thương, chiều chuộng nó một chút, biết cách cho nó ăn, cho nó nghỉ, biết cách làm cho xương nó cứng cáp, làm cho mạch máu nó thông thoáng, làm cho các khớp xương trơn tru thì nó cũng sẽ tử tế với ta hơn.

Từ ngày “thế giới phẳng” thông qua internet ta còn sống với đời sống ảo. Ta ngồi đây với người nhà nhưng lại trò chuyện với một người khác. Ta cười đùa, nhăn nhó, giận dữ, âu yếm với một người nào đó ở phương xa. Đến khi ta bắt lại câu chuyện với những người bên cạnh thì nhiều khi đã lỡ nhịp.

Hiểu ra những điều tầm thường đó, tôi biết trân quý thời gian hơn. Tôi biết quý những giây phút hiện tại, ở đây và ngay bây giờ. Nhờ vậy mà không có thì giờ cho già nữa. Hiện tại với tôi thì không có già, không có trẻ, không có quá khứ vị lai. Dĩ nhiên, không phải trốn chạy già mà tôi hiểu nó, chấp nhận nó và thưởng thức nó. Khi làm được những điều ấy, tôi bỗng phát hiện ra nó có nhiều điều thú vị để khám phá, tìm hòi hơn.

Ngam-lai-su-doi-cau-chuyen-nhan-van-sau-sac-2

Quảng cáo

Từ ngày biết thương thân thể mình hơn, tử tế với nó hơn thì có vẻ tôi cũng khác tôi ngày xưa. Tôi biết cho thân thể của mình ăn đi đói, không ép nó ăn lúc đang no, không cần cười cười nói nói trong lúc ăn. Món gì khoái khẩu thì ăn, chay mặn gì cũng ăn, miễn đừng ăn nhiều muối quá là được. Một người bạn tôi mắc bệnh không ăn được, ăn không biết ngon,… vậy mà vẫn béo phì đi không nổi. Đó là bởi các con thương ông quá, toàn mua sữa Mỹ mắc tiền về cho uống. Sữa giàu năng lượng, nhiều chất béo bổ quá thì làm sao còn ăn ngon, làm sao không béo phì cho được? Giá mà ông ấy nghèo một chút thì hay hơn. Cá kho quẹt, rau muống vậy mà tốt. Miễn là ăn ngon là thấy sướng rồi.

Không chỉ ăn mà tôi còn biết cho thân thể của mình ngủ. Ngủ đầy giấc, đủ giấc. Ngủ đủ là cơ hội tố cho các tế bào phục hồi, nó như sạc pin vậy. Sạc không đủ mà đòi pin ngon lành sao được!

Mỗi người có đồng hồ sinh học riêng của mình, không ai giống ai. Cho nên, không cần bắt chước người khác, chỉ cần lắng nghe chính mình. Phương pháp này nọ của người khác chỉ nên tham khảo, nắm lấy nguyên tắc chung thôi, rồi áp dụng vào hoàn cảnh riêng cụ thể của mình, tính cách mình, sinh lý mình. Phương pháp nào có sự ép buộc cứng ngắc quá thì phải cảnh giác.

Ngam-lai-su-doi-cau-chuyen-nhan-van-sau-sac-3

Nên nhớ rằng, tới tuổi nào đó tai ta sẽ bắt đầu kém nhạy, mắt bắt đầu kém tính, đầu óc bắt đầu kém sắc sảo. Đó là điều bình thường của tuổi già mà thôi. Một hôm đẹp trời nào đó ta còn có thể phát hiện mắt mình chẳng những nhìn kém mà còn thấy những ngôi sao lấm chấm, những lốm đốm hoa trên bầu trời xanh vời vợi kia. Nếu không phải do một thứ bệnh mắt nào đó gây ra thì đây chắc là hiện tượng thoái hóa của tuổi già. Hay nói nôm na, mắt xài lâu quá hết thời hạn bảo hành.

Khi 20 tuổi, người ta băn khoăn lo lắng không biết người khác nghĩ gì về mình. Đến 40 tuổi thì ai nghĩ gì mặc họ. Đến 60 mới biết chẳng có ai nghĩ gì về mình cả. Tóm lại, ngẫm lại sự đời để chấp nhận mình là mình và từ bi với chính mình một chút. Có lẽ như vậy sẽ hay hơn!

Xem thêm: Tuổi trung niên càng lười 4 việc càng sống tốt hơn!



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: