“Mời cha một bữa cơm” là câu chuyện ngắn xúc động không chỉ về tình cảm cha con ấm áp, mà chứa đựng trong đó còn có cả tình người, tình cảm giữa những người đồng nghiệp với nhau.

Câu chuyện “Mời cha một bữa cơm”

Sau khi tốt nghiệp, tôi đến Hà Nội và xin được việc làm tại một công ty thương mại nước ngoài. Công việc hàng ngày là đánh máy, photocopy, đối chiếu thông tin,… Tôi luôn cố gắng làm tốt công việc của mình và mong muốn có được một chỗ đứng trong thành phố. Nhưng điều khiến tôi lo lắng và đau đầu đổi đối phó nhất chính là cuộc điện thoại hỏi thăm của cha từ quê.

Tính tôi hay ngại nên hàng ngày tại văn phòng cũng chỉ thỉnh thoảng nói một vài câu khách sáo với đồng nghiệp. Tôi đã thế mà họ còn khách sáo hơn tôi, lại còn luôn giữ khoảng cách khiến tôi có cảm giác hơi xa vời và ảm đạm.

Moi-cha-mot-bua-com-cau-chuyen-nhan-van-sau-sac-4

Một ngày nọ, cha tôi gọi điện đến và nói muốn lên thăm tôi. Kỳ thực tôi biết cha là vì muốn xem tôi sống ở đây như thế nào? Công việc làm ăn ra sao? Mẹ tôi mất từ sớm, cha tôi một mình gà trống nuôi con nên sự quan tâm của ông đối với tôi đã in sâu vào tiềm thức. Ký ức tuổi thơ của tôi là ngồi trong giỏ xe đẹp cùng cha đi bán đậu hũ khắp ngõ ngách đường phố. Đó sẽ mãi là kỷ niệm ngọt ngào trong đời tôi.

Lên thành phố làm việc, tôi không có bạn bè vậy thì kiếm đâu ra lý do để làm cha yên tâm? Lúng túng mãi, không còn cách nào khác, tôi quyết định nhờ đến sự giúp đỡ của ông chủ, đến nhờ ông ấy mời cha một bữa cơm.

Cả ngày hôm đó, trong lòng tôi cứ thấp thỏm suy tư: Làm thế nào để tôi có thể mở miệng nói chuyện này với ông chủ? Liệu ông ấy có giúp tôi không? Tôi rất băn khoăn và cố chờ đến giờ tan ca, rồi lấy hết can đảm gõ cửa phòng làm việc của giám đốc.

Tôi là một nhân viên mới và cũng chẳng có chức trách gì to tát nên chắc chắn ông chủ cũng chẳng có ấn tượng gì với tôi. Đây cũng là lần đầu tiên tôi vào văn phòng của ông ấy nên ngay lập tức tôi đã bắt gặp cảm giác bối rối của ông khi nhìn thấy tôi. “Cô là?”, ông ấy hỏi tôi.

Thấy tôi lắp bắp, ấp úng như nhận ra tôi đang xấu hổ vì đỏ mặt, ông chủ mỉm cười nhẹ nhàng nói: “Có gì cứ từ từ nói!”.

Tôi hít thở một hơi thật sâu rồi nói ra những lời ấp ủ trong lòng: “Tôi hy vọng ông có thể mời cha tôi một bữa cơm hoặc cho người đại diện cũng được, xem như lấy danh nghĩa của công ty ạ!”.

Sau đó, tôi nói cho ông ấy biết về chuyện của cha tôi: “Cha tôi không yên tâm về tôi, lúc nào cũng lo lắng tôi ở bên ngoài bị bắt nạt. Kỳ thực, mọi việc đều rất tốt, công việc ổn định, lãnh đạo và đồng nghiệp cũng rất tốt với tôi…”. Chưa nói xong nhưng mặt tôi đã đỏ ửng, sợ ông từ chối tôi vội vàng lắp bắp thêm: “Tất nhiên, tôi sẽ tự thanh toán tiền cho bữa ăn ạ!”.

Không đợi tôi nói hết, ông trả lời luôn: “Được rồi, vậy tối thứ 6 chúng ta cùng đi ăn được không?”

Câu trả lời của ông làm tôi hết sức ngạc nhiên, tôi ấp úng nói: “Vâng…vâng…hôm nào cũng được ạ!”.

Sau đó, ông chủ còn nói thêm: “Cứ thế đi, tôi cho cô nghỉ một tuần, đưa ông ấy đi chơi vài nơi. Lát tôi sẽ nói chuyện với lái xe, hai cha con muốn đi đâu thì có thể sử dụng xem công ty”.

Quảng cáo

Tôi nghe vậy vội vàng nói: “Không, không cần, thực sự không cần đâu ạ. Cảm ơn ông chủ rất nhiều!”.

Moi-cha-mot-bua-com-cau-chuyen-nhan-van-sau-sac-1

Tôi không biết phải diễn tả sự biết ơn này như thế nào, chỉ biết cúi đầu thật sâu để chào ông rồi đi ra ngoài. Đến thứ 6 trước khi tan ca, lái xe tìm tôi và đưa tôi ra ga tàu để đón cha, rồi cùng đến khách sạn. Một lần nữa tôi lại ngạc nhiên vì đây là một khách sạn rất sang trọng nằm ở trung tâm thành phố, tôi chưa bao giờ đặt chân đến đây.

Một bữa tối thịnh soạn và ấm áp được sắp sẵn, ông chủ còn mang theo vài chai rượu ngon, tuyệt hơn nữa là nhân viên trong công ty đều đến chúng vui. Trong đó có những người tôi không biết tên và họ cũng chưa rõ tên tôi. Nhưng trong bữa ăn họ đều rất nhiệt tình hỏi han tôi, khen bản dự án của tôi viết rất tốt, họ còn nói ngưỡng mộ tôi vì ngày nào cũng đi làm sớm nhất công ty. Mọi người cứ vui vẻ nói cười, rồi mời rượu cha tôi đầy trân trọng.

Hôm sau, sáng sớm lái xe đã đến trước chung cư đợi hai cha con tôi, anh ấy cho chúng tôi đi một vòng quanh thành phố. Hai ngày sau, cha tôi đi mua vé tàu để về quê, ông nói: “Trước khi đến cha thật không yên tâm, định sẽ ở lại với con một thời gian. Nhưng thấy cuộc sống của con như vậy, cha có thể yên tâm về rồi”.

 Vậy là tôi đã không phải lo lắng về việc này nữa, khi mà mọi việc đã được ông chủ giúp đỡ chu toàn. Việc còn lại của tôi bây giờ làm cảm ơn ông chủ vì điều đó. Bất ngờ ngày hôm sau ông ấy đã thông báo họp toàn công ty để chia sẻ về việc này. Tại cuộc họp, ông ấy nhắc đến tên tôi, ông cũng xin lỗi tất cả các nhân viên trong công ty vì trước giờ đã không quan tâm đến hoàn cảnh của mọi người. Sau đó, ông nói cảm ơn tôi, nhờ tôi mời cha một bữa cơm mà ông ấy đã nhận ra rằng, tập thể công ty không chỉ là nơi làm việc, mà còn là nơi để mọi người quan tâm chăm sóc lẫn nhau một đại gia đình. Như vậy, công ty mới có thể vững mạnh, phát triển.

Moi-cha-mot-bua-com-cau-chuyen-nhan-van-sau-sac-5

Sau đó, ông chủ đứng lên, cúi đầu thật sâu để xin lỗi tất cả nhân viên trong công ty. Trong khi mọi người vỗ tay, tôi lại khóc, tôi khóc vì hạnh phúc, vì tôi cảm nhận được sự ấm áp của tình người.

Kể từ đó, tôi đã trở thành một nhân viên năng động, nhiệt tình hơn. Không khí công ty cũng thay đổi hoàn toàn, không còn như trước kia, giữa các đồng nghiệp chỉ có hai từ “lịch sự” và “chuyên nghiệp”.

Năm 2009, khi thế giới lâm vào cuộc khủng hoảng tài chính, nhiều công ty phải phá sản, nhưng công ty chúng tôi vẫn vững vàng và không ngừng phát triển. Tôi nghĩ đó cũng là hệ quả tốt đẹp của sự việc trên.

Hôm nay, tôi đã thăng tiến từ một nhân viên bình thường trở thành một quản lý chuyên nghiệp. Có dịp tôi lại kể câu chuyện của mình cho những nhân viên mới nghe để họ có thể thấy được sức mạnh của việc quan tâm, giúp đỡ lẫn nhau trong công việc và coi tập thể công ty như một gia đình.

Đến tận hôm nay, tất cả mọi người trong công ty đều nói rằng đây là bài học cuộc sống sâu sắc đối với họ.

Xem thêm: Chiếc kính lão của cha tôi – Câu chuyện nhân văn sâu sắc



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: