“Đoan giả, chính dã, trang giả, trọng dã” (nghĩa là: Người “đoan” thì chính! Người “trang” thì trọng). “Đoan trang” chính là chỉ hành vi cử chỉ của người phụ nữ: đoan chính, trang trọng, điềm tĩnh, có chừng mực, không nói năng tùy tiện. “Đoan trang” có thể dùng để mô tả nam giới hoặc nữ giới, nhưng đa phần chỉ nữ giới.

Một chữ “đoan” khiến chúng ta cảm nhận được tư thế, sự thận trọng, sự điềm tĩnh, có chừng mực và giữ khoảng cách của một người phụ nữ đoan chính. Một chữ “trang” lại khiến chúng ta cảm nhận được sự trầm tĩnh, ôn hòa và bao dung mà một người phụ nữ nên có.

Mạn đàm: Một người phụ nữ đoan trang

Trong văn hóa truyền thống, mọi cử chỉ hành động của người phụ nữ đều có tiêu chuẩn rất khắt khe, nhất cử nhất động, từng nụ cười, thậm chí một ánh mắt đều có quy tắc chuẩn mực cụ thể và thiết thực.

Con người hiện đại với quan niệm biến dị, cho rằng đó là sự ràng buộc và làm tổn hại đối với người phụ nữ, kỳ thực hoàn toàn ngược lại, đây chính là sự quan tâm, yêu mến và bảo hộ vững chắc nhất đối với phụ nữ, thậm chí đối với cả nhân loại.

Chúng ta đều biết rằng, phẩm hạnh và đạo đức của người phụ nữ trong một quốc gia quyết định tố chất của cả quốc gia đó. Nếu những người phụ nữ của cả dân tộc đó đều có thể coi tiết hạnh, sự trầm tĩnh, đoan trang chính là cái đẹp, coi nói năng tùy tiện, phóng đãng là cái xấu, lấy sự tinh tế, thanh lịch và tinh khiết để ước thúc bản thân, nếu vậy có thể khẳng định rằng những người đàn ông không đứng đắn của dân tộc đó sẽ ít xuất hiện.

Cần biết rằng, vào thời xưa trừ vợ chồng và những người có quan hệ huyết thống ra thì giữa nam nữ trưởng thành không được có bất kỳ sự giao tiếp riêng tư nào, thậm chí nhìn nhau một ánh mắt cũng bị coi là không ý tứ. Bởi vậy, phụ nữ trong những cuốn sách cổ mà chúng ta đọc đa số là nhút nhát, thẹn thùng, đa phần là dáng vẻ cúi đầu e thẹn, không gây chuyện thị phi.

Trong Kinh Thi có hai câu thơ rằng: “Yểu điệu thục nữ, Quân tử hảo cầu”, ý tứ là, người con gái phải đoan trang, thuỳ mị, dịu dàng, nết na, thì mới là ý trung nhân sánh đôi cùng quân tử. Quả thật, yểu điệu thục nữ đã trở thành một chuẩn mực về cái đẹp của người phụ nữ phương Đông…

Trong cuộc sống, để có được một phong thái đẹp thì bất cứ lúc nào cũng phải để tâm từng phút từng giây, đây cũng chính là thứ gọi là “thân chính tâm chính”. Khi thân không ngay ngắn thì tâm cũng không ngay chính. Thời xưa, người ta khi đọc sách cũng chú trọng tới tư thế ngồi, khi viết chữ cũng phải tịnh tâm điều hòa hơi thở. Trong Đệ tử quy viết rằng: “Bộ tòng dung, lập đoan chính, ấp thâm viên, bái cung kính, vật tiễn quắc, vật bả ỷ, vật ki cứ, vật dao bễ”, nghĩa là: Đi thong thả, đứng ngay thẳng, chào cúi sâu, lạy cung kính. Chớ đạp thềm, không đứng nghiêng, chớ ngồi dang, không rung đùi

Quả thực, một tư thế nghiêm túc, đoan trang sẽ phản ánh ra tâm thái nghiêm túc và bình hòa, sự chân thành trong thâm tâm tự sẽ được biểu lộ ra ngoài, khiến mọi người xung quanh có cảm giác bạn có thể giúp họ xử lý chu toàn; ổn thỏa và tinh tế tỉ mỉ những tiểu tiết trong cuộc sống, đồng thời mang lại dư vị ấm áp và trầm tĩnh cho họ.

Mạn đàm: Một người phụ nữ đoan trang

Trong “Tống thượng cung – Nữ luận ngữ” viết rằng: “Hành mạc hồi đầu, ngữ mạc hiên thần. Tọa mạc động tất, lập mạc dao quần. Hỷ mạc đại tiếu, nộ mạc cao thanh” (Khi đi không ngoái đầu lại, khi nói không bĩu môi. Khi ngồi không rung chân, khi đứng không rung quần. Vui cũng đừng cười lớn, giận cũng đừng cao giọng).

Như vậy, là phận nữ nhi thì việc đi đứng nằm ngồi và lời nói cử chỉ phải có khí chất trầm tĩnh, phải làm được “Phi lễ vật thị, phi lễ vật thính, phi lễ vật ngôn, phi lễ vật động” (Không phải lễ thì không nhìn, không phải lễ thì không nghe, không phải lễ thì không nói, không phải lễ thì không làm). Khi trong tâm quá vui hay quá giận, không đủ trầm tĩnh thì hành vi và hành động bên ngoài cũng sẽ không có được cảm giác tĩnh tại. Chỉ khi chúng ta luôn luôn tu dưỡng bản thân, kiềm chế những xung động cảm xúc, dần dần khiến lời nói, cử chỉ hàng ngày đạt được cảnh giới “hoãn, mạn, viên” thì mới có thể khiến nội tâm trở nên bình yên, tĩnh tại.

Do đó, có thể thấy rằng vẻ đẹp đoan trang của người phụ nữ là vẻ đẹp trong từng động tác giơ tay cúi đầu, trong từng cái nhíu mày, từng nụ cười; đó là vẻ đẹp điềm đạm và thanh tao, điềm nhiên ung dung tự tại; là vẻ đẹp trong cuộc sống, trong công việc và trong quan hệ giao tiếp giữa con người; đó là sự trưởng thành từ chuyên tâm chăm chú tới những việc nhỏ hàng ngày, mang đến cho mọi người cảm giác bình ổn và an hoà.

Từ Thanh
Nguồn Chanhkien

Xem thêm



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: