Nữ sắc là tử quan đối với người tu hành – Ảnh chỉnh sửa từ Internet

Nữ sắc sẽ là một cám dỗ đối với bất kỳ ai, và đối với những người xuất gia tu hành lại càng là điều cấm kỵ. Chuyện kể rằng có một nhà sư đến từ Chiết Giang, ông đã quyết tâm tinh tấn tu hành và nguyện sẽ thành công trong sự nghiệp tu hành của mình bất chấp mọi khó khăn và gian khổ.

Để tăng cường sám hối, ông không bao giờ để cho mình an giật và lười biếng cho nên khi ngủ cũng không cho phép mình ngủ thoải mái, nếu muốn nghỉ ngơi, ông chỉ ngồi trên ghế thiền chợp mắt một lúc, sau khi tỉnh dậy sẽ nắm lấy thời gian để tiếp tục sám hối.

Vào một đêm, một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp đến quyến rũ nhà sư Chiết Giang, nhà sư Chiết Giang biết đó là một con ma sắc nên nhắm mắt thiền định, không nghe những lời trêu chọc của Nó, nhưng cô gái xinh đẹp liên tục dùng mọi cách để cám dỗ nhà sư này. May mắn thay, định lực của nhà sư Chiết Giang đã chiến thắng con ma sắc ấy, và ma sắc đã không bao giờ có thể đến gần được chỗ ông ngồi tọa thiền.

Sau đó, ma sắc hàng đêm đều đến, dù có cố gắng bằng cách nào cũng không thể khiến nhà sư Chiết Giang động sắc tâm.

Mĩ nữ cuối cùng đứng cách xa tu sĩ Chiết Giang nói: “định lực của Sư phụ quả là cao siêu, ta thật sự nên từ bỏ vọng tưởng. Cảnh giới hiện tại của sư phụ là cảnh giới của Thiên Nhân, biết rằng nếu đến gần ta nhất định đạo Pháp sẽ hỏng ngay, nên coi tôi như hổ sói; nếu tu sĩ nỗ lực đạt đến cảnh giới “không – không”, thì cho dù có cơ thể mềm yêu, thì ngài cũng sẽ cảm thấy như mình đang ôm băng và tuyết; trông thấy dung mạo xinh đẹp sẽ như gặp bụi đất, không vì sắc đẹp mà động tâm”.

Nếu tâm đạt đến bốn phương trời thì hoa soi gương, gương chẳng biết hoa, trăng phản nước, nước chẳng biết trăng xa lìa sắc tướng, lúc đó hoa sẽ không có hoa, gương sẽ không có, trăng cũng không trăng mà nước sẽ không nước, sẽ tự tại thần thông, bất khả tư nghị. Ngài nếu dám để tôi lại gần mà thực sự tâm không nhiễm thì tôi sẽ hết lòng quy y.

Nếu Sư Phụ dám cho phép tôi đến gần, và chân không vẫn còn nguyên vẹn, thì tôi sẽ hết lòng quy y nơi Phật Đạo sẽ không còn quấy nhiều ngài nữa.

Nhà sư Chiết Giang đoán rằng sức Đạo của mình đủ để đánh bại ma quỷ, và bình tĩnh đồng ý. Cô gái xinh đẹp được lại gần ôm ấp, vuốt ve. Cuối cùng đã hủy hoại giới thể của nhà sư. Nhà sư Chiết Nhan lúc đó hối hận cũng đã muộn, cuối cùng vì uất ức mà chết.

Trong lịch sử có rất nhiều câu chuyện tương tự về sắc quan đã hủy hoại con đường tu đạo của một người. Ví dụ, Hòa thượng Biện cơ triều đại nhà Đường từ nhỏ đã có khí độ phi phàm. Năm 15 tuổi, ông xuất gia làm đệ tử của pháp sư Đạo Nhạc. Năm Trinh Quán thứ 19, khi pháp sư Huyền Trang thỉnh kinh trở về, ông được Đường Thái Tông cử đến để hỗ trợ biên dịch kinh sách.

Ông giúp Huyền Trang soạn cuốn “Đại Đường Tây Vực Ký” nên cũng trở nên nổi danh một thời. Tiếc thay! Con người tài năng đó đã không thể đi đến cuối con đường tu luyện; tất cả cũng chỉ vì tâm sắc dục chưa thể coi nhẹ được.

Công chúa Cao Dương là con gái thứ 17 của Đường Thái Tông Lý Thế Dân; nàng cũng là người được vua cha sủng ái nhất. Cao Dương vừa xinh đẹp mà lại thông minh lanh lợi.

Cũng vì thông tuệ hơn người nên nàng không hài lòng với cuộc hôn nhân mang màu sắc chính trị của mình với con của một vị Tể Tướng tên là Phòng Di Ái. Phòng Di Ái từ nhỏ không thích đọc sách, chỉ là kẻ hữu dũng vô mưu; vì vậy mà Cao Dương rất coi thường người chồng của mình.

Trong một lần ra ngoài đi săn để giải khuây, công chúa Cao Dương bắt gặp một vị tăng trẻ tuổi anh tuấn; khí sắc hơn người, bất giác đỏ mặt. Người đó không ai khác chính là hòa thượng Biện Cơ. Hòa thượng trước vẻ ngoài kiều diễm e ấp của Cao Dương cũng đã động tâm phàm; không làm sao lấy lại được chính niệm như trước.

Nguyệt Hòa biên tập
Theo Secretchina

Xem thêm



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: