“Hai người bạn và hai bao gạo” là câu chuyện nhân văn, một bài học lớn giúp bạn hiểu rằng thành công không đến từ người khác mà đến từ bản thân.

Câu chuyện “Hai người bạn và hai bao gạo”

Ngày xưa, tại một ngôi làng nọ có hai người bạn tên là Rinku và Mohan, cả hai đã cùng nhau hùn tiền và mua một cánh đồng dự định sẽ trồng các loại cây lương thực trên đó.

Trong khi Mohan cả ngày làm việc chăm chỉ trên cánh đồng thì Rinku lại chẳng làm gì, nhưng anh ta luôn tin rằng chỉ cần mình thành tâm ngồi cầu khấn Thượng đến thì sẽ có được mùa màng bội thu.

Thấy bản thân nỗ lực làm việc cả ngày lẫn đêm còn người bạn lại chỉ suốt ngày ngồi cầu khấn, Mohan đã đi tìm Rinku và thuyết phục anh quay về cánh đồng cùng làm việc với mình. Thế nhưng, lời đề nghị của Mohan đã bị Rinku từ chối một cách phũ phàng.

Thời gian cứ thế trôi đi, hoa màu của Mohan ngày một lớn dần, cuối cùng cũng đến ngày thu hoạch. Anh thu hái chúng rồi đem ra chợ bán được với giá cao. Khi chia tiền, Mohan nói với Rinku rằng: “Tôi phải nhận được nhiều hơn vì chỉ có tôi nỗ lực làm việc còn anh thì chẳng làm gì, cả ngày chỉ biết ngồi không”.

Nghe thấy vậy, Rinku phản bác: “Chính là nhờ tôi ngày đêm thành tâm cầu khấn Thượng đế chúng ta có mùa màng bội thu thì mới được như thế. Anh nên chia cho tôi phần hơn mới phải”.

Hai-nguoi-ban-va-hai-bao-gao-cau-chuyen-giup-ban-hieu-ra-nhieu-dieu-1

Thế là cả hai người bạn không ai chịu nhường ai, nên kéo nhau đến nhà của trưởng làng để nhờ phán xử. Sau khi nghe được câu chuyện, trưởng làng để hiểu ra vấn đề. Sau đó, ông cho chuẩn bị hai bao gạo trộn lẫn với sỏi rồi nói với cả hai: “Các anh mỗi người hãy đem một bao gạo trộn sỏi này về và nhặt riêng sỏi với gạo ra. Đến sáng mai thì đem trở lại đây. Thứ các anh đem đến sẽ quyết định xem ai là người nhận được phần tiền nhiều hơn”.

Vậy là mỗi người vác một bao gạo về nhà. Đến sáng hôm sau, hai người đem hai cái bao đến. Vị trưởng làng bảo Mohan bỏ cái bao ra, trong đó chỉ có toàn gạo vì Mohan đã thức trắng đêm để nhặt sỏi bên trong ra ngoài. Trong khi đó, Rinku cũng rất tự tin đem bao gạo của mình ra và nói: “Tôi tin vào Thượng đế, tôi đã thức cả đêm qua để cầu nguyện, chắc chắn những viên sỏi này này được nhặt sạch khỏi bao gạo của tôi”.

Quảng cáo

Thế nhưng, khi vị trưởng làng mở cái bao ra thì gạo và sỏi vẫn bị trộn lẫn vào nhau y như hôm trước. “Phần lớn số tiền bán hoa màu sẽ thuộc về Mohan”, vị trưởng làng phân xử.

Hai-nguoi-ban-va-hai-bao-gao-cau-chuyen-giup-ban-hieu-ra-nhieu-dieu-2

Rinku rất thất vọng với kết quả này. Nhìn thấy vậy, vị trưởng làng quay sang anh ta và nói: “Anh cầu nguyện trước Thượng đế không có gì sai cả, nhưng anh cũng vẫn cần phải nỗ lực, vì Thượng để chỉ giúp những ai tự biết giúp mình mà thôi”.

Nghe trưởng làng nói vậy, Rinku hiểu ra tất cả, từ ngày hôm đó người ta thấy Rinku ngày nào cũng cùng Mohan ra đồng làm việc.

Lời bình câu chuyện “Hai người bạn và hai bao gạo”

Sống lương thiện, có đức tin là một điều tốt, bởi nó sẽ giúp bạn có thêm sức mạnh, có thêm động lực để vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Tuy nhiên, bên cạnh Thượng đế thì cũng có một “vị thần” khác cũng quan trọng không kém, có thể giúp bạn đối mặt với những nguy nan, đi đến được thành công cuối cùng. “Vị thần” ấy chính là bản thân mỗi người.

Đức Phật từng nói rằng “Hãy là ánh sáng của chính mình”. Nếu như bạn không tự cố gắng, không tự nỗ lực thì không thần tiên nào có thể cứu giúp được bạn cả.

Xem thêm: Bát mì ấm áp đêm giao thừa – Câu chuyện ấm áp và nhân văn



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: