Đứa con tài năng – Tào Thục của Tào Tháo là một điển hình của đứa trẻ bị hủy hoại bởi sự nuông chiều của cha. Sự thương yêu không có chừng mực của Tào Tháo đã đẩy Tào Thực lâm vào kết cục bi thảm.

Nhắc tới Tào Thực điều đầu tiên mọi người nghĩ đến chính là sự tài hoa của nhân vật này. “Thiên hạ tài hữu nhất thạch, Tào tử kiến độc chiếm bát đấu”, ý muốn nói rằng tài năng trong thiên hạ nếu tính thang “thạch” (một đơn vị đo 1 thạch = 10 đấu) thì chỉ riêng Tào Thực đã độc chiếm 8 đấu.

Tào Thực trong mắt người đời là một người vô cùng giỏi giang, có tài nhưng vì sao cuối cùng lại rơi vào kết cục ảm đạm như vậy? Là do vận mệnh trớ trêu? Do tính cách hay là do sự trói buộc của gia đình?

Trong “Chiến quốc sách” có câu: “Phụ mẫu chi ái tử, tắc vi chi kế thâm viễn”. Ý muốn nói rằng, phương thức yêu thương con cái tuyệt vời nhất của người làm cha mẹ chính là lên kế hoạch cho tương lai lâu dài của con chứ không phải nuông chiều con hết mực.

Thế nhưng có rất nhiều người làm cha mẹ trên đời lại không hiểu được điều này, tới cả một kẻ trí như Tào Tháo cũng phạm phải sai lầm tương tự. Có thể nói, chính sự nuông chiều hết mực của Tào Tháo đã khiến đứa con tài năng như Tào Thực bị hủy hoại.

Tào Thực tài năng như thế nào?

Nhắc tới Tào Thực, điều đầu tiên mọi người nghĩ đến có lẽ là câu chuyện “7 bước thành thơ”.

Tào Thực vốn dĩ là một người vô cùng tài năng, đặc biệt là ở khoản thi ca. Tào Tháo lại là một người vô cùng quý trọng hiền tài. Nghe đồn Tào Thực ngay từ năm lên 10 tuổi đã có thể thuần thạo văn chương, xuất bút thành thơ. Có một lần, Tào Tháo sau khi đọc văn chương của con trai đã kinh ngạc hỏi: “Không phải con tìm người viết hộ đấy chứ?”

Tào Thực nghe cha nói thì không phục nói lại: “Cha có thể kiểm tra con ngay tại đây, con cần gì người viết hộ mình chứ!”

Không lâu sau đó, Tào Thực quả thực có cơ hội để trực tiếp thể hiện tài năng của mình. Khi đó, Tào Tháo vừa đánh bại Viên Thiệu, Đồng tước đài ở Nghiệp Thành cũng vừa được xây dựng. Tào Tháo dắt các con lên Đồng tước đài để chúng lần lượt dùng văn chương của mình để ca ngợi sự kiện này.

Trong khi các chư vị công tử khác còn đang chau mày không biết nên bắt đầu từ đâu thì Tào Thực sớm đã hoàn thành xong bài ca ngợi “Đồng tước đài phú” của mình.

“Đồng tước đài phú” không chỉ ca tụng công đức của Tào Tháo mà còn biểu đạt vô cùng chân thực nội tâm của Tào Tháo: “Tuổi già nhưng chí chưa già, mộng ước vẫn ở ngàn phương”.

Dua-con-tai-nang-bi-huy-hoai-boi-su-nuong-chieu-cua-Tao-Thao-1

Quả thực Tào Thực không chỉ giỏi văn chương mà còn rất thấu lòng người cha già. Sự kiện lần này cũng khiến Tào Tháo thực sự tán thưởng tài năng của con trai. Không chỉ tài văn chương hơn người, Tào Thực còn là một người phóng khoáng, tự nhiên, không phải kiểu tính toán hẹp hòi, điểm này rất giống với Tào Tháo khi còn trẻ. Tào Tháo dường như nhìn thấy một phần của mình ở đứa con tài năng này.

Nhà quý tộc ngày xưa con cháu nối dõi vô cùng nhiều, đứa trẻ biết khóc chưa chắc đã có sữa ăn. Đứa trẻ nào muốn “xuất đầu lộ diện” nhất định phải có tài năng hơn người, chỉ có như thế mới được cha tán dương và những người trong gia tộc công nhận.

Và Tào Thực đang ở trong tình thế như thế. Không giống với Tào Phi là trưởng tử, theo lẽ dĩ nhiên là sẽ trở thành người thừa kế. Về ưu thế thân phận, Tào Thực không thể sánh với Tào Phi, nhưng Tào Thực lại là người có tài, và dựa vào cái tài này để thu hút sự chú ý của cha, và trở thành người con yêu quý nhất của Tào Tháo.

Đứa con tài năng bị hủy hoại bởi sự nuông chiều của Tào Tháo

Tào Thực sau khi được biết đến, yêu thương thì Tào Tháo bắt đầu tạo mọi điều kiện tài nguyên cho con trai. Bất kể là địa vị hay quyền lực, chỉ cần có lợi cho Tào Thực, Tào Tháo đều sẽ làm hết, cho hết. Ngay tới cả vị trí thừa kế Tào Tháo cũng muốn truyền lại cho Tào Thực.

Quảng cáo

Cổ nhân có luật, cần phải tuân theo quy định của tổ tiên, nghĩa là người thừa kế phải là con cả. Nhưng đó chỉ dùng cho những gia đình bình thường trong trường hợp bình thường, còn với Tào Tháo mà nói, ông xem trọng chỉ có chữ “tài”.

Dua-con-tai-nang-bi-huy-hoai-boi-su-nuong-chieu-cua-Tao-Thao-3

Bản thân Tào Tháo cũng từng công khai nói rằng: “Nhi trinh Tử Kiến tối khả định đại sự”, ý muốn nói con trai thứ Tử Kiến (tứ Tào Thực) là người nhất định có thể nên được nghiệp lớn.

Tự cổ chí kim, quân vương xuất chinh, thái tử là người ở lại kinh đô, đây là luật lệ. Nhưng lần này xuất chinh Tào Tháo lại lệnh cho Tào Thực trấn thủ Nghiệp đô để Tào Phi xuất quân với mình, hàm ý này có lẽ nhiều người đều hiểu. Bên khinh bên trọng, không cần nói ai cũng biết.

Tào Tháo có ý bồi dưỡng Tào Thực làm người thừa kế của mình, nếu Tào Thực có thể nắm bắt được cơ hội, nỗ lực chăm chỉ thì Tào Phi dù là con cả cũng không phải là trở ngại gì lớn.

Tất nhiên, Tào Tháo không chỉ cho Tào Thực cơ hội mà còn cho Tào Thực thực lực nhất định. Tào Tháo đem Dưỡng Tu, Đinh Nghi trở thành cánh tay đắc lực của Tào Thực. Dương Tu xuất thân quan thần thế gia, tứ thế tam công, họ Dương là một gia tộc rất có thế lực. Có một gia tộc như vậy làm hậu thuẫn là một tài nguyên chính trị vô cùng to lớn đối với Tào Thực. Bản thân Dương Tu cũng là một người đa tài đa nghệ, từng cống hiến cho Tào Thực rất nhiều mưu lược. Có thể thấy, Tào Tháo vì muốn bồi dưỡng con trai mà khá lao tâm khổ tứ.

Chỉ là điều mà Tào Tháo không thể ngờ được là tình yêu và sự sủng ái của mình đã khiến cho Tào Thực ngày càng tụt dốc.

Được Tào Tháo yêu thương ra mặt, Tào Thực bắt đầu “bành trướng”, để lộ ra nhiều khuyết điểm. Tào Thực vốn là một người phóng túng, bình thường “hành động tùy hứng, rượu chè bừa bãi”, cộng thêm với việc Tào Tháo ngày thường không nghiêm khắc yêu cầu nên dần xảy ra vấn đề lớn.

Vào Kiến An năm 22, Tào Thực trong một lần say rượu đã xông thẳng vào Tư Mã môn – Chiếc cổng mà chỉ có Hoàng đế mới được ra vào, đi trên con đường mà chỉ có hoàng đế mới có quyền đi. Chính hành động “ngông cuồng” này của Tào Thực đã khiến Tào Tháo vô cùng thất vọng, cũng khiến Tào Thực mất đi hoàn toàn tư cách tranh ngôi vị kế thừa.

Tuy nói Tào Thực vì vụ việc Tư mã môn mà mất kha khá điểm, nhưng trong lòng Tào Tháo vẫn khá yêu thương vị con thứ này, muốn cho con trai một cơ hội “lập công chuộc tội”. Kiến An năm 24, Tào Nhân khi ấy đang trấn thủ Kinh Tương bị Quan Vũ bao vây. Trong tình huống cấp bách như vậy, Tào Tháo đã phái vài nhóm binh đi cứu việc, Tào Thực vừa hay lại là thống soái của một trong những nhóm quân đó. Nhưng Tào Thực lại là kiểu “vết thương khỏi rồi lập tức quên đau”, không biết tự nhắc nhở, du dưỡng bản thân. Khi được lệnh đi giải nguy thì lại uống rượu chè say bét khiến Tào Tháo vô cùng tức giận, hủy bỏ mệnh lệnh.

Sau vực việc lần này, Tào Tháo hoàn toàn từ bỏ Tào Thực, Tào Thực bị ném sang bên lề chính trị. Bạn bè, nhưng người từng ủng hộ mình trước đó cũng lần lượt bị giết, cuối cùng trở thành người chẳng có gì trong tay.

Dua-con-tai-nang-bi-huy-hoai-boi-su-nuong-chieu-cua-Tao-Thao-2

Tào Thực tuy là một người phóng túng tự do, nhưng nếu Tào Tháo biết can dự đúng lúc, biết nghiêm túc quản giáo thì đã có thể trở thành một người tài ba, có ích và có lẽ kết cục của Tào Thực cũng không bi kịch đến vậy.

Sau khi Tào Phi lên ngôi, Tào Thực sống một cuộc sống như tù đày trong thái ấp của mình. Tào Thực đã nhiều lần xin lập công nơi biên cương, nhưng tiếc thay, mọi ngọn lửa nhiệt huyết đều bị dập tắt bởi gáo nước lạnh của Tào Phi. Chịu đả kích hết lần này đến lần khác, Tào Thực cuối cùng hòa toàn tuyệt vọng và chán nản.

Tào Thực là một điển hình của đứa con tài năng bị hủy hoại bởi sự nuông chiều của người cha, vì sự yêu thương không có chừng mực và không nghiêm khắc của Tào Tháo mà Tào Thực lâm vào kết cục thảm hại như vậy!

Xem thêm: Bí quyết sống còn chốn công sở: Quảng giao thì bị ghét, nhút nhát lại thiệt thòi



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: