Ảnh: Pinterets

Cổ nhân từng nói: “Những người có thể sống, hay những người đạt được thành công, thực ra đều biết đến hai từ, đó là ‘thiện chí’. Nếu bạn không sẵn lòng, không mất không được, cho đi ít được ít, cho đi nhiều sẽ đắc được nhiều” việc nhỏ sẽ thành việc nhỏ, và việc lớn sẽ thành việc lớn”.

Trong thế giới này, có được và có mất. Sẵn lòng là một triết lý sống và một sự tỉnh táo khi làm người và làm mọi việc. Những người có thể từ bỏ là người có thể đắc được

① Bỏ tham lam, đắc cử túc

Có một câu chuyện như vậy: Ngày xửa ngày xưa, có một ông lão kiếm sống bằng nghề đốn củi, một hôm ông lão bị khát sau khi đốn củi nên đến một con suối nhỏ uống nước. Bỗng ông lão nhìn thấy trong nước có thứ gì đó lấp lánh, khi vớt lên thì có cảm giác như cát vàng. Ông lão nhặt được một ít, hôm sau đi chợ tìm người nhận dạng và bán lấy tiền.

Từ đó về sau, ông lão ngày nào cũng đến bên suối nhặt một ít đem bán, cuộc sống của ông cũng dần khá lên. Ông lão kín tiếng không nói lời nào, chỉ lẳng lặng chờ ngày nào cũng nhặt được ít cát vàng.

Ông lão có một đứa con trai lười biếng, khi thấy ông lão làm giàu thì theo cha, khi phát hiện ra bí mật thì ông phàn nàn rằng cha quá bảo thủ và ngu ngốc.

Và nói: Khe suối nhỏ mỗi ngày phun một ít cát vàng, ít quá, chúng ta sẽ khiến nó phun nhiều cát vàng khi nở ra, sau này sẽ phát tài. Vì vậy, anh ta đã lấy một cái cuốc để mở rộng khe nước, và kết quả là dòng nước ngày một lớn hơn, cuối cùng nước trở thành quá lớn.

Lão Tử nói: Lão Tử nói: “Họa mạc đại ư bất tri túc. Cữu mạc đại ư dục đắc. Cố tri túc chi túc, thường túc hĩ”, nghĩa là: “Không họa nào lớn bằng không biết đủ. Không hại nào lớn bằng muốn được của. Cho nên biết cho mình là có đủ, thời luôn luôn đủ”.

Một số người có cuộc sống ổn định, lại muốn theo đuổi sự thoải mái hơn nữa, sau khi có cuộc sống sung túc, họ cũng theo đuổi sự hưởng thụ vật chất xa hoa.

Như mọi người đều biết , có được những gì bạn cần là một may mắn; thèm muốn quá nhiều sẽ mệt mỏi.

Con người khi sống phải biết bằng lòng và biết dừng lại có chừng mực thì mới có thể vui vẻ, cởi mở mà sống hào hùng. Người giàu nhất thế giới không phải là người vô độ, mà là họ biết bằng lòng.

② Bỏ đi những muộn phiền, đắc thanh thản

Các nhà tâm lý học đã thực hiện một thí nghiệm thú vị: Họ tìm gặp một số nhân viên điều tra ở các độ tuổi khác nhau và yêu cầu những người này viết ra tất cả những “bức xúc” mà họ lo lắng trong bảy ngày tới, sau đó đưa họ vào một “hộp rắc rối”.

Sau ba tuần, nhà tâm lý học mở “hộp rắc rối” và yêu cầu tất cả các nhà điều tra lần lượt kiểm tra từng “rắc rối” mà họ đã viết ra. Hóa ra 90% những rắc rối không xảy ra.

Điều thú vị hơn là các nhà tâm lý học lại đưa 10% “rắc rối” còn lại của các nhà điều tra vào trong chiếc hộp.
Sau ba tuần nữa, các nhà điều tra nhận thấy rằng những rắc rối mà họ lo lắng nghiêm trọng trước đây đã biến mất từ ​​lâu.

Rousseau từng nói: “ Những nỗi buồn, những lo lắng và những nỗi đau của chúng ta đều do chính chúng ta gây ra ” .

Con người, quả thật là như vậy, những điều hạnh phúc có thể nhanh chóng bị lãng quên, nhưng những muộn phiền đau đớn thì tôi luôn ghi nhớ trong lòng. Nếu bạn suy nghĩ nhiều và lo lắng quá nhiều thì cuộc sống sẽ rất mệt mỏi.

Khó khăn trong đời như mây trôi trên ngàn núi, là một giấc mộng. Điều tốt và điều xấu sẽ trở thành dĩ vãng, hãy buông bỏ những muộn phiền và thanh thản.

Cuộc sống đầy đau khổ nhưng cũng không thiếu niềm vui, tất cả chúng ta nên trút bỏ muộn phiền, và đón nhận cuộc sống tương lai một cách dễ dàng.

③ Buông bỏ sự oán giận

Mạc Ngôn từng nhắc đến một trong những điều đau đớn nhất trong cuộc đời mình trong bài phát biểu “Người kể chuyện tình”.

Thuở nhỏ, một lần theo mẹ ra đồng hái tai lúa, lính canh đến, người hái tai lúa chạy tán loạn. Nhưng bà mẹ bị bó chân, chạy không nhanh đã bị một bảo vệ cao tay bắt được và tát mạnh. Anh ta cũng tịch thu những tai lúa mì mà mẹ con Mạc Ngôn đã vất vả nhặt được, rồi huýt sáo bỏ đi.

Nhiều năm sau, kẻ đã đánh người đã biến thành một ông lão tóc bạc, một lần, Mạc Ngôn gặp ông ta ở chợ và định lao vào dạy cho anh ta một bài học, nhưng mẹ anh ta đã ngăn cản.

Bà mẹ kiên quyết lắc đầu với anh: “Con trai, người đánh mẹ không phải là ông già này”.

Sẽ luôn có một số quá khứ khó quên trong cuộc đời chúng ta, những ân oán hằn sâu trong lòng chúng ta giống như ngọn lửa không rễ, càng bùng cháy mạnh mẽ trong đêm khuya. Nhưng thường càng oán hận thì cuộc sống càng rối ren.

Tôi đã từng thấy câu này: Sự trả thù tốt nhất trên đời này không phải là oán hận, mà là buông tay và quên đi. Trong thế giới của anh, em đã là quá khứ rồi, dĩ vãng tan theo mây gió, yêu ghét tan thành mây khói.

Hãy buông bỏ mọi lỗi lầm của người khác, và chính trái tim bạn sẽ được giải thoát; hãy bỏ đi sự oán hận của bạn đối với người khác, và bạn sẽ tích lũy được phước báo của chính mình.

Trên đường đời, chỉ cần học cách buông bỏ, bạn mới có thể có nhiều hơn, chỉ khi biết cách từ bỏ, bạn mới có thể trở nên tốt hơn. Biết lựa chọn điều gì là sự tỉnh táo và trưởng thành lớn nhất của một người.

Từ Thanh biên dịch
Theo Vương Hà – Aboluowang

Xem thêm



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: