Có người nói, ôm trong lòng những trách hờn, oán hận cũng như ôm một túi rác, ôm nó trong lòng càng lâu thì càng hôi thối sinh bệnh, chi bằng quẳng nó đi. Ít nhất cũng đừng nên tự trừng phạt mình bằng lỗi lầm của người khác. Hãy mở lòng mình, nhìn thế giới xung quanh bằng sự thuần tịnh, bao dung và trân quý hết thảy, bạn sẽ nhận được quả ngọt của sinh mệnh đời người.

1/ Điều gì là quý nhất?

Một thiền sư hỏi: “Trên thế gian cái gì là trân quý nhất?”

Đệ tử trả lời: “Là cái đã mất đi và cái không đạt được”.

Thiền sư chỉ đáp lại: “Sau này con sẽ ngộ ra…”

Người đệ tử sau nhiều năm bôn ba bên ngoài, nếm trải đủ tư vị cuộc đời lại trở về ngôi chùa chào thầy.

Khi này thiền sư mới trả lời: “Thế gian trân quý nhất chính là thứ ta đang có!”

2/ Tôi là ai?

Một thanh niên đến chỗ thiền sư xin thỉnh giáo: “Đại sư, có người nói con là thiên tài, cũng có người mắng con đần độn. Con không biết mình thế nào nữa! Nếu là ngài, ngài nhìn nhận như thế nào về chính mình?”

Thiền sư nhìn vẻ mặt của cậu thanh niên và trả lời:

Giả dụ như ta có nửa ký gạo

Trong mắt người phụ nữ làm bếp, thì nó là mấy bát cơm;

Trong mắt người nướng bánh, thì nó là bánh mì;

Trong mắt người người nấu rượu, thì gạo ấy là rượu;

Nhưng, gạo vẫn là gạo.

Con người cũng vậy, tiền đồ như thế nào, cũng là quyết định bởi việc ta đối đãi với chính mình ra sao.

Cậu thanh niên liền sáng tỏ vấn đề, cảm tạ đại sư rồi rời đi.

3/ Làm sao để mình vui, người vui?

Một cậu thanh niên hỏi thiền sư: “Làm thế nào để vừa có thể khiến bản thân vui vẻ, mà cũng khiến người khác được thoải mái?”

Trí giả cười đáp: “Có bốn loại cảnh giới mà cậu có thể học hỏi”.

Đầu tiên, coi mình là người khác, cái này là vô ngã.

Sau đó, coi người khác là mình, đây là từ bi.

Tiếp đến, coi người khác là người khác, ấy chính là trí tuệ.

Cuối cùng, coi mình là chính mình, thế mới là tự tại.

4/ Nước mặn, nước ngọt

Thiền sư có một đệ tử rất hay than phiền. Một ngày, thiền sư đem một nắm muối bỏ vào trong bát nước, rồi bảo đệ tử này uống bát nước đó.

Đệ tử nói: “Mặn không chịu nổi!”.

Thiền sư bốc thêm một nắm muối nữa vung vào trong hồ, rồi lại bảo cậu đệ tử múc nước hồ lên uống thử.

Đệ tử uống xong nói: “Thật ngọt ngào tinh khiết”.

Thiền sư nói: “Những thống khổ trong đời giống như là muối vậy, mặn hay nhạt quyết định bởi vật chứa nó. Con nguyện làm một chén nước, hay làm một hồ nước đây?”

Chuyện gì rồi cũng sẽ qua đi, chỉ có cái tâm là vẫn còn lưu giữ, thay đổi tâm của mình, sẽ được giải thoát khỏi những phiền muộn!

5/ Bài học về sự tha thứ

Một hôm, có một đệ tử hỏi sư phụ: “Thưa sư phụ, con đau khổ vì cha mẹ tàn nhẫn, người yêu con ruồng bỏ, anh em phản bội, bạn bè phá hoại. Con phải làm sao để hết oán hờn và thù ghét đây?”
Vị sư phụ đáp: “Con hãy ngồi xuống tịnh tâm, tha thứ hết cho họ!”
Vài hôm sau, người đệ tử trở lại: “Con đã học được tha thứ cho họ rồi thưa sư phụ! Thật nhẹ cả người! Coi như xong!”

Sư phụ đáp: “Chưa xong đâu! Con hãy về tịnh tâm, mở hết lòng ra thương yêu họ!”
Người đệ tử gãi đầu: “Tha thứ thôi cũng đã quá khó, lại phải thương yêu họ, thì…! Thôi được, con sẽ cố làm!”

Một tuần sau, người đệ tử trở lại, mặt rất vui vẻ, khoe với sư phụ là đã có thể thương những người mà trước đây từng đối xử tệ bạc với mình.

Sư phụ gật gù bảo: “Tốt! Bây giờ con về tịnh tâm, biết ơn họ! Bởi nếu không có họ đóng những vai trò đó, thì con đâu có cơ hội đề cao tâm tính như vậy!”

Người đệ tử trở lại, lần này tin tưởng rằng mình đã học xong bài vở. Anh tuyên bố: “Con đã biết ơn hết mọi người đã cho con cơ hội học được sự tha thứ!”

Sư phụ cười: “Vậy thì con về tịnh tâm lại đi nhé! Họ đã đóng đúng vai trò của họ chứ họ có lầm lỗi gì mà con tha thứ hay không tha thứ!”

Trong cuộc sống, dù bạn là ai, làm nghề nghiệp gì, nỗ lực ra sao… dường như đều không tránh khỏi bị ai đó đối xử bất công, lợi dụng, ghen ghét, chà đạp bạn. Nếu chúng ta “lấy oán trả oán” thì oán hận sẽ chất chồng, càng ngày càng không gỡ ra được.

Có người nói tâm oán hận như một túi rác, ôm nó trong lòng càng lâu thì càng hôi thối sinh bệnh, chi bằng quẳng nó đi. Ít nhất cũng đừng nên tự trừng phạt mình bằng lỗi lầm của người khác.

Tha thứ giúp chúng ta được bình yên. Vì vậy, tha thứ cho người khác cũng là tha thứ cho bản thân mình, xóa đi những niềm cay đắng, phẫn uất trong quá khứ để hướng đến một tương lai tốt đẹp.

Đôi khi trong cuộc đời, chúng ta nên cảm ơn những người đã đưa đến cho mình phiền não và oan uổng, để chúng ta có cơ hội thăng hoa nội tâm. Bởi nếu lúc nào cũng được quý mến, ca ngợi, thuận buồm xuôi gió, thì ta dễ bị ru ngủ trong niềm tự hào, kiêu hãnh và chính lúc đó, ta đang tự biến mình thành nô lệ cho sự cao ngạo và đang đánh mất chính mình.

Người xưa từng nói: “Lấy oán báo oán, oán oán chập trùng. Lấy đức báo oán, oán ấy tiêu tan”, quả là rất có đạo lý.

Lan Hòa sưu tầm/Tổng hợp

Xem thêm



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: