“Chiếc kính lão của cha tôi” là câu chuyện ngắn xúc động, một chiếc kính đơn giản với con không là gì, nhưng với cha nó là cả một gia tài.

Câu chuyện “Chiếc kính lão của cha tôi”

Tôi không sống chung nhà với cha, vì đơn giản tôi là con gái, sau khi lấy chồng thì cha cho tôi một thửa đất để ra riêng. Cha tôi sống với con trai và cháu nội của cha. Vì cha tôi quan niệm “dâu con rể khách”. Mình có con trai thì sao có thể sống chung nhà với con gái được?

Cha tôi chưa già lắm, dù tuổi đã ngoài 70 nhưng vốn các lão nông xưa siêng năng lao động, tối ngủ sớm, sáng thức sớm, ăn uống toàn rau trái sạch quanh vườn nên duy trì sức khỏe khá tốt. Tuy nhiên, sự lão hóa mắt do tuổi già thì không tránh khỏi. Hai năm nay cha đã mổ cườm mắt và bắt đầu dùng kính lão khoa. Nhưng gần đây cha kêu rằng chiếc kính lão ấy mờ quá, đọc sách, xem tivi không được rõ nữa.

Em trai tôi hẹn đến chủ nhật, nó nghỉ làm sẽ đưa cha đi bác sĩ khám lại mắt và đo độ cắt kính cho vừa vặn, nó nói: “Cha chờ con mấy hôm, đừng có đi mua mấy chiếc kính lão ngoài lề đường đeo hại mắt lắm!”.

Tuy nhiên, lời em hứa không thể thực hiện được vào chủ nhật gần nhất vì chủ nhật đó mẹ vợ của em bị bệnh, em phải chở vợ đi gần 100km về thăm mẹ vợ. Chủ nhật tuần sau thì cơ quan em cho đi nghỉ mát, ai bỏ vé thì cứ bỏ nhưng không được nhận tiền. Thế là vợ chồng em xoắn xuýt nhau đi với lời hẹn: “Chủ nhật tuần sau nhất định con sẽ đưa cha đi khám mắt!”.

Tuần sau rồi cũng đến, nhưng cu con 8 tuổi của em trai tôi sau hai ngày nghịch nước biển thì phát sốt phải vào nhập viện. Thế là lời hẹn “đưa cha đi khám mắt” đã trôi tuột vào không gian và thời gian vô định.

Tôi tất nhiên không biết mấy chuyện này nếu như cha tôi không nói. Vì cha quan niệm đơn giản lắm: ‘Cuộc sống này con cái kiếm cái ăn nuôi con của chúng đã cực khổ lắm rồi, nếu không có gì bức bách thì không nên nói lời oán trách”.

Chiec-kinh-lao-cua-cha-toi-cau-chuyen-nhan-van-sau-sac-1

Nhưng sáng sớm hôm nay, khi cha đang làm vườn, tưới cây thì bị trượt sình té ngã. Cha kêu đau chân và nhờ tôi coi giùm xem: ‘Có cây gai nào đâm vô thịt không mà sao cha thấy nhức nhức?”.

Tôi cúi xuống xem thì thấy cái gai chanh to đùng mà cha bảo là “Có thấy cái gì đâu!”.

Quảng cáo

Tôi sát trùng, lể gai cho cha xong lại hỏi: “Sao cái gai to vậy mà cha nói cha không thấy? Mắt cha mổ cườm rồi mà?”.

Bấy giờ cha mới ngần ngừ nói là hơn tháng nay mắt bỗng dưng mờ lại, nhờ em trai bây đưa đi bác sĩ mà nó cứ kẹt này kẹt nọ. Cha không dám nhờ con gái, tại con gái cực hơn, hết đi làm ngoài đường về thì cơm nước, nhà cửa, con cái,… Đưa cha đi bác sĩ thì cũng mất nửa ngày chứ ít gì.

 Nghe cha nói mà nước mắt tôi tuôn rơi như mưa. Trời ơi…cha con ở cách nhau không đầy mười bước chân mà sao tôi có thể vô tâm như vậy. Ngày ngày cứ thấy cha ra vườn, vô nhà xem tivi cứ nghĩ là mọi chuyện ổn cả. Tôi quên mất rằng cha đã ngoài 70 rồi. Tôi hỏi cha: “Em trai bận việc như thế thì cha nói thiệt đi, cha đã đi mua chiếc kính lão mới chưa?”

Cha nói: “Có chứ! Cha lên Hòa Bình nè, Thanh Bình nè, Duy Cường nè… nhưng chỗ thì giá cao quá so với túi tiền của cha, chỗ thì đeo vô cứ mờ mờ nhức nhức khó chịu lắm. Con coi, chiếc kính lão của cha ở khoa Mắt bệnh viện bán có 70 ngàn, mà mấy chỗ đó cứ bán hai, ba trăm. Vườn cha trồng bạc hà năm ngàn một ký, ớt xiêm xanh hái cụp xương sống cũng mới có bảy chục một ký, tắc cũng chỉ mười ngàn một ký,… thế mà cái mắng kiếng đến hai, ba trăm thì sao cha dám mua?”

Tôi, em tôi và tất cả những đứa con trên đời này đã bỏ ra bao nhiêu tiền cho những cuộc ăn nhậu hay mua sắm cho vợ chồng, con cái mình, thế mà chiếc kính lão của cha chỉ có giá vài trăm mà không mua được… Lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác tội lỗi vô cùng, lặng thầm gọi đến chỗ làm xin nghỉ việc một ngày. Rồi quay sang nói dối với cha rằng bữa nay con xin nghỉ phép, con chở cha đi đo mắt và mua chiếc kính vừa ý nhất. Cha tôi vui ra mặt, có lẽ vì mấy hôm nay không có kính để xem tivi nên ông khó chịu lắm.

Chiec-kinh-lao-cua-cha-toi-cau-chuyen-nhan-van-sau-sac-2

Cách làm việc của một trung tâm kính mắt nọ đã khiến cha tôi suýt xoa vô cùng. Cha khen con gái nhà ai mà nói chuyện nhỏ nhẹ, dễ thương, tư vấn nhiệt tình, hỏi rõ tình trạng mắt của khách như quan tâm cha của cô ấy vậy, thiệt dễ thương. Cha nói: “Mà cái kính ở đây họ làm bằng gì mà cha đeo thấy sáng trưng, không mờ mờ hay nhức mắt như mấy chỗ cha tự đi hôm bữa. À mà cái kính này bao nhiêu tiền vậy con? Để mấy ông bạn già của cha mắt có mờ thì cha chỉ lên đây mua cho rõ”.

Tôi cười nói, chỉ cần cha chỉ chỗ cho các bác ấy thôi, còn giá cả bao nhiêu thì tùy vào từng loại kính. Riêng cái kính này là miễn phí vì bà chủ tiệm là bạn của con, cô ấy nhất quyết tặng cha. Cha tôi vui vì tình người nên nói chuyện suốt quãng đường về, nhưng cũng không quên dặn: “Của biếu là của lo, của cho là của nợ nha con! Hôm nay con nhận kính của người ta cho cha thì coi trong vườn mình có mít thái, chanh không hạt với mấy buồng dứa dứa,…hôm nào con mang lên biếu người ta nhé!”.

Tôi dạ vâng mà không dám nói với cha rằng, cái kính lão vừa mua ấy có giá cao đến mấy thì cũng rất xoàng so với cả đời của cha dành cho con.

Xem thêm: Mẹ là “dì ghẻ” – Câu chuyện hay ý nghĩa về gia đình



Dự án xem nhiều:

Có thể bạn sẽ quan tâm: